Tiểu Bảo Châu nghiêm túc nói: "Trẻ con cao lại nhiều thịt một chút mới khỏe mạnh"
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Ừ, cao và mập mạp mới tốt, buổi tối mẹ sẽ cho các con uống sữa bò" Tiểu Bảo Châu vừa nghe, mắt sáng rực lên, cô bé thích nhất là uống sữa bò.
Cô bé đã được uống sữa mạch nha ở nhà dì cả, cô bé cảm thấy sữa mạch nha quý giá như vậy, lại uống không ngon bằng sữa bò. Mỗi buổi tối được uống sữa bò, là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Tiểu Bảo Châu trong một ngày.
"Mỗi ngày uống sữa bò, Tiểu Bảo Châu sẽ trắng hơn.
Tiểu Bảo Châu: "Mẹ, bà ngoại hỏi con vì sao trắng nõn như vậy đó"
Thích Ngọc Tú ngẩn ra, cô không để lộ cảm xúc gì hỏi: "Vậy con nói như thế nào?"
Tiểu Bảo Châu kiêu ngạo đáp: "Con nói con không ra khỏi cửa, cho nên mới trắng lên Thích Ngọc Tú gật đầu, thầm nghĩ đứa nhỏ nhà cô vẫn luôn khôn khéo, lại nói: "Bà ấy hỏi khi nào vậy?"
Tiểu Bảo Châu: "Chính là ngày đầu tiên.
Tiểu Bảo Châu: "Bà ngoại còn hỏi con có được ăn no hay không, con nói cũng tàm tạm" Thích Ngọc Tú không hiểu được mẹ của cô hỏi con bé cái này để làm gì, nhưng cô cũng không quá lo lắng. Cô thực hiểu biết tính nết của cha mẹ cô, tuy rằng bọn họ thiên vị em trai, nhưng cũng không đến mức lập tức muốn lột sạch của nhà cô để cho em. Bọn họ cũng rõ ràng, làm việc gì cũng nên chừa lại một con đường.
Cũng bởi vậy, tuy rằng bọn họ bất công, nhưng lại không quá phận, còn có thể bảo trì một ít hài hòa nên có. Thích Ngọc Tú sờ sờ đầu con gái, nói: "Con nói rất tốt, đúng là một đứa bé hiểu chuyện Tiểu Bảo Châu lập tức cong khoé miệng nở nụ cười, chờ đến khi cô bé đứng trước mặt anh trai em trai, cô bé lại có một chút đắc ý kêu: "Mẹ khen ngợi em đấy.
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng đúng, em ngoan nhất. Tiểu Bảo Châu hoài nghi, anh trai chỉ khen cô cho có mà thôi.
Thích Ngọc Tú nhìn mấy đứa nhỏ, bật cười, cô nói: "Năm nay ăn tết được chia thịt, cho các con làm mì vằn thắn ăn, được không?"
Vừa nghe cái này, ba đứa tham ăn lập tức gật đầu, mấy đứa đều mở to đôi mắt sáng lấp lánh, vô cùng cao hứng reo lên: "Tuyệt quá đi!"
Tiểu Bảo Châu nuốt nước miếng, nói: "Sủi cảo ăn ngon nhất.
Thích Ngọc Tú: "Chúng ta hấp sủi cảo nhân cải trắng, nếu tết mà ăn sủi cảo nhân cải trắng, sang năm có trăm tài"
Tiểu Bảo Nhạc sốt ruột: "Không biết khi nào mới chia thịt nhỉ?"
Thích Ngọc Tú: "Nhanh thôi, mấy ngày nay nữa, rất nhanh sẽ tới.
Cô đã tính toán rồi, chắc chỉ trong mấy ngày này thôi.
Nếu còn kéo dài thêm nữa, có khi thời tiết sẽ lạnh hơn, làm như vậy thật không tiện.
Mấy đứa nhỏ đều mở to đôi mắt sáng lấp lánh, nhắc mãi: "Hy vọng mau một chút, mau một chút giết heo, mau một chút ăn tết.
Nhà Thích Ngọc Tú đã bắt đầu chuẩn bị những món ăn dành cho tết từ sớm, bởi vậy cuối năm không bận rộn, nhưng mà có nhà càng gần tết lại càng bận rộn lên. Như nhà họ Điền bị người nhà họ Thích tới lăn lộn một trận, có điều bực bội không được, ngay cả củi lửa cũng bị dùng nhiều. Mấy ngày nay bọn họ cũng mặc kệ trời lạnh, cứ phải đuổi mấy đứa nhỏ ra ngoài nhặt củi khô. Ngoài miệng bọn họ nói chuyện này có liên quan tới nhà họ Thích ở nhà họ mấy ngày, nhưng trên thực tế, cho dù người nhà họ Thích không tới, nhà bọn họ cũng vẫn làm như vậy.
Bà Thích căn bản không coi trọng mấy đứa nhỏ này.
Con gái mà, nên nhiều làm việc mới đúng, nếu không luyện tập nhiều một chút, chờ đến khi gả chồng, người ta cũng sẽ nói nhà họ Điền không biết giáo dục con gái.
Lại nói, tại sao con gái không thể làm nhiều chuyện giúp gia đình chứ?
Đây là logic của bà Điền, cũng là ý tưởng của ông Điền, chỉ là ông Điền không cần phải nói, bà Điền tự nhiên xông ra thực hiện luôn. Trước kia Chiêu Đệ không thấy rõ, nhưng khi cô sống lại lần nữa, không còn là một đứa nhỏ, cho nên thấy rất rõ ràng.
Trước kia cô chỉ nghĩ rằng bà và mẹ cô khắc nghiệt với mấy chị em các cô, nhưng kỳ thật, ba cô và ông cô cũng góp phần không ít, chẳng qua bọn họ là đàn ông, không cần mở miệng đã có người xông tới thay họ rồi. Bọn họ không cần đóng vai người xấu nữa. Nhưng sống lại một lần, Chiêu Đệ đã nhìn thấu, tự nhiên sẽ lười biếng.
Dù sao, mặc kệ nhặt được bao nhiêu củi, ngày hôm sau bọn họ vẫn phải ra cửa đi nhặt củi, không được lười biếng, cho nên hiện tại cô nên lười biếng và cũng muốn lười biếng.
Tuyệt đối không bạc đãi chính mình.
Đương nhiên, thời điểm ở nhà sẽ bị nghe bà của cô mắng chửi không tiếc lời. Nhà mẹ đẻ của bác dâu cả đã làm cho bà ta bừng bừng một bụng lửa giận rồi. Chiêu Đệ không tức giận, không chỉ có không tức giận, khi xảy ra chuyện náo nhiệt vừa rồi, Chiêu Đệ cũng được mở rộng tầm mắt hơn một chút, cô đã hiểu cái gì gọi là bị người tìm đến tận cửa cũng không thể bực bội.
1048 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận