Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 508: Chương 508

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú thu quần áo cũ lại, do dự một lát, sau đó quyết định lúc cô đi công xã sẽ đem quần áo đến cho chị cả, nhờ cô ấy mang về nhà mẹ đẻ.
Nhị Bảo và Bảo Châu bằng tuổi nhau, nhưng Bảo Châu cao hơn Nhị Bảo nửa cái đầu, cho nên những bộ quần áo Bảo Châu mặc không vừa thì Nhị Bảo lại rất vừa vặn với chúng.
Mà đứa con trai nhà cô em út lại nhỏ hơn Bảo Nhạc nửa tuổi, Bảo Nhạc cũng lớn rất nhanh, cho nên quần áo cho thằng bé cũng rất vừa vặn.
Riêng quần áo của Bảo Sơn, Thích Ngọc Tú không đem cho người khác, Bảo Sơn mặc không vừa thì Bảo Nhạc vẫn có thể mặc được, vì vậy đương nhiên không cần đem tặng lại người khác.
Thích Ngọc Tú cũng không nói rằng nhất định phải cho con cái mặc toàn quần áo mới, ở thời đại của bọn họ, em trai, em gái mặc lại quần áo của anh chị là điều hết sức bình thường, hơn nữa chuyện tốt như vậy cũng không xảy ra thường xuyên. Hiện tại cho dù là bất cứ thứ gì cũng đều rất quý giá.
Mặc dù cô chướng mắt em trai và em gái út, nhưng cũng không thể nhìn mớ quần áo còn nguyên vẹn như vậy lại phải vứt bỏ.
Họ hàng thân thích truyền cho nhau quần áo cũng là chuyện bình thường. Không cần nói đâu xa, Kiến Kỳ nhà Đại Sơn cũng như vậy.
Anh họ cậu kết hôn, còn mượn quần áo mới của cậu.
Chính là bộ quần áo mà Khương Việt tài trợ, mặc dù lúc mua Khương Việt đã chọn những bộ quê mùa nhất. Nhưng đem đến đây thì lại là như mới.
Mặc vào lúc kết hôn cũng khiến người ta cảm thấy hãnh diện.
Có rất nhiều người nhìn vô thấy rất ngưỡng mộ.
Quần áo của Thích Ngọc Tú được đem đến nhà mẹ đẻ, mặc dù ngày thường em trai và em gái hay nói nhiều, nhưng lúc này không hề nài nỉ mà dứt khoát cầm quần áo về.
Sợ lắm mồm sẽ chọc giận Thích Ngọc Tú, sau này sẽ không còn có chuyện được cho đồ tốt như thế này nữa. Cho nên dù là nhà chồng hay nhà mẹ đẻ Thích Ngọc Tú thì đều có rất nhiều loại người. Nhưng cũng may, hai bên đều biết thức thời, nhà chồng thì dứt khoát không lui tới. Em trai, em gái nhà mẹ đẻ tuy có chút phiền phức, nhưng thật ra cũng không quá phiền, mặc dù hay nói, nhưng cũng tự hiểu biết muốn có được lợi ích thì phải hiểu đạo lý.
Bởi vì trong thôn có nhiều chuyện lớn xảy ra nên rất lâu rồi Thích Ngọc Tú không đi sang bên kia, bây giờ mới thấy mới đầu xuân mà nhà cô đã ăn hết một túi gạo, lúc này đang chạng vạng, Thích Ngọc Tú lén đi sang bên kia mua chút đồ.
Nhân tiện cô cũng gọi điện thoại cho Khương Việt, không ngờ cô ấy đã quay về, vừa lúc hai người hẹn gặp nhau và trò chuyện về tình hình gần đây.
Kể từ lần trước, khi Khương Việt nhận nhân sâm thì không còn gặp Thích Ngọc Tú, cô ấy đã lái xe suốt đêm để đến đây.
Khi biết bởi vì năm trước mình làm việc tốt mà mang đến rắc rối cho người khác, cô ấy thật sự rất ngượng Nhưng lại không nghĩ tới, cách nhau hơn 50 năm, thật ra có nhiều chuyện đều rất khác nhau. Cô ấy nói đùa: "Thật là mất công cho những người xem em là gián điệp" Thích Ngọc Tú cũng cười: "Không đến mức đó đâu nhưng mà còn có chuyện này sao?"
ngùng, cô sống ở thời hiện đại, cứ nghĩ mình làm những việc này là làm chuyện tốt.
Hai người chỉ là nói đùa, nhưng lại không ngờ, thật sự có người nghĩ như vậy. Người này không phải ai khác mà chính là anh cả của Thích Ngọc Tú.
Nói một cách chính xác, anh cả của Thích Ngọc Tú cảm thấy có chút kỳ lạ, rốt cuộc ai lại bỏ ra nhiều tiền như vậy để mà cho người khác cơ chứ!
Sau khi trở về, anh cứ đem chuyện này nhắc đi nhắc lại mấy lần với lãnh đạo mà anh quen biết, lãnh đạo này nghe xong lại để bụng, cảm thấy chuyện này dường như thật sự có gì đó không thích hợp cho lắm. Lại nói đến đoàn văn công, đột nhiên có một cuộc họp báo...... Không tìm được người đến đại đội Được Mùa, nhưng thật ra cũng tra ra được một vài người không rõ danh tính.
844 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận