Tuy nhiên, anh vẫn không để tâm, anh nói: "Suy nghĩ vớ vẩn gì vậy chứ, bọn họ đều là lén lút làm mua bán nhỏ. Làm một mình thì có thể. Nhưng chúng ta thì khác, nếu chúng ta muốn làm ăn lớn một chút, đương nhiên phải đợi khi chính sách ổn định, bằng không không phải tự tìm rắc rối cho mình sao? Hơn nữa, nhà mình cũng cũng đâu vội bắt chúng ta kiếm tiền, em nói xem có đúng không?"
Bảo Châu chép miệng, gật đầu ừ một tiếng.
Nhìn bộ dạng này, Bảo Sơn nhịn không được mà bật cười, nói: "Hơn nữa Bảo Châu của chúng ta có khả năng như vậy, cứ để cho bọn họ chạy trước hai trăm mét, Bảo Châu của anh vẫn có thể đuổi kịp bọn họ"
Bảo Châu hờn dỗi nói: "Sao em cứ cảm thấy anh đang cà khịa em thế nhỉ.
Bảo Sơn mỉm cười: "Lại bị em nhìn ra rồi sao?"
Bảo Châu: "Anh thật là phiền đó nha.
Bảo Sơn chân thành nói: "Anh tin tưởng em sẽ làm được.
Bảo Châu nhìn vào đôi mắt anh, đôi mắt anh vô cùng thâm thúy và sáng ngời.
Rất nhiều người không biết tình hình thực tế đều nói, hai anh em Bảo Sơn và Bảo Châu lớn lên không giống nhau một chút nào.
Mà rất nhiều người gặp qua Bảo Châu và Bảo Nhạc đều cảm thấy, chị em bọn họ lớn lên thật sự rất giống nhau, đặc biệt là đôi mắt trông rất giống Thích Ngọc Tú.
Ngược lại là Bảo Sơn thì không giống, lúc này nhìn vào đôi mắt Bảo Sơn, Bảo Châu lại cảm thấy, đôi mắt của anh trai rõ ràng cũng rất đẹp.
Mọi người đều nói đôi mắt của ba mẹ con bọn họ rất giống nhau, khiến cho Bảo Sơn bị ra rìa, mỗi lần Bảo Sơn nghe thấy điều này đều cảm thấy có chút mất mát.
Từ khi anh còn nhỏ, anh sợ nhất chính là bị người ta nói anh không giống người trong nhà này.
Nhưng Bảo Châu cảm thấy cho dù là không giống thì đôi mắt anh trai cũng rất đẹp.
Cô nhẹ nhàng nói: "Anh ơi, đôi mắt của anh thật đẹp"
Bảo Sơn hơi đỏ mặt, thấp giọng nói: "Thật vậy sao?"
Nhưng rất nhanh, anh lại nói: "Dù có đẹp cũng không đẹp bằng Bảo Châu của chúng ta Bảo Châu đương nhiên gật đầu, nói: "Đó là đương nhiên rồi, em là đại mỹ nữ mà Thiếu nữ tự tin như vậy chỉ có thể là Điền Bảo Châu.
Bảo Sơn không nhịn được, lại nhẹ nhàng vuốt tóc cô, từ khi vào thủ đô, không có Thích Ngọc Tú cắt tóc, tóc Bảo Châu đã dài lắm rồi, Quan Tâm giúp cô tết hai bím tóc xương cá, Bảo Châu đang vô cùng đắc ý.
Anh trai cô vuốt bên trái một ít rồi lại vuốt bên phải một ít, làm cho hai bím tóc xương cá của cô lông lá xồm xàm, thật là không ra gì.
Bảo Châu: "Anh, có phải anh cố ý không hả?"
Cô nghiêng mắt về một bên, Bảo Sơn nén cười giơ tay: "Trời đất chứng giám, anh không hề có ý đó."
Bảo Châu: "Sao em cứ cảm thấy là anh cố ý làm cho đầu tóc em trở nên bừa bãi thế này, thật là phiền mà"
Bảo Sơn: "Đợi xuống xe rồi anh giúp em chải đầu nha Bảo Châu bĩu môi, có chút không tin: "Anh...... có làm được không đó?"
Nghe cô nói như vậy, Bảo Sơn cảm thấy không vui, anh nghiêm túc hỏi: "Vậy khi em còn nhỏ là ai tết bím tóc cho em hả? Lẽ nào không phải là anh sao?"
Bảo Sơn lại hỏi: "Lúc đầu tóc em lộn xộn là ai giúp em gội đầu vậy? Có phải vẫn là anh không?"
Bảo Sơn lại định tiếp tục hỏi, nhưng Bảo Châu đã vội ngăn anh lại, cô nói: "Anh à! Em sai rồi!"
Cô làm nũng: "Anh của em là người anh trai tốt nhất trên đời, anh là siêu cấp lợi hại, anh tết bím tóc cho em, anh là thiên hạ đệ nhất" Bảo Sơn khẽ mỉm cười, thỏa mãn gật đầu: "Nói như vậy còn nghe được.
Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, cảm thán anh trai mình đúng là dễ bị con gái lừa, cô chỉ vừa khen có một câu đã khiến anh hài lòng rồi.
Tuy hai người nói chuyện không lớn lắm nhưng vẫn chọc cho người ngồi đối diện mỉm cười.
"Tình cảm hai anh em thật tốt.
Lúc ban đầu, Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn luôn nhỏ giọng thì thầm bên tai, sau khi nói đến chuyện tóc tai mới bắt đầu lớn tiếng.
Một người trung niên ngồi đối diện nhìn bọn họ, nói: "Các cháu là sinh viên về nghỉ hè sao?"
Nhìn bộ dạng của bọn họ là có thể đoán ra được bảy tám phần.
Bảo Sơn gật đầu dạ một tiếng.
Đối với người ngoài thì anh không được xem là một người nhiệt tình.
"Tôi ở Cát Tỉnh lại đây chạy cung tiêu, các cháu học trường đại học nào ở thủ đô thế?" Người trung niên vẫn rất hiếu kỳ.
Bảo Sơn: "Bắc Đại ạ."
"Ui, đúng là một ngôi trường tốt nha, em gái cháu cũng học cùng trường với cháu sao?"
Bảo Sơn không trả lời, ngược lại là nói: "Chú à, chú từ nhà máy nào đến chạy cung tiêu vậy? Cháu nghe nói việc này rất tốt.
"Xưởng dược, chú là chạy xưởng dược. Nhà chú cũng có thân thích năm trước tham gia thi đại học, nhưng mà thi không đậu, cho nên năm nay lại bắt đầu thi. Cũng không biết sẽ thi như thế nào.học hành này quả thật là quá khó khăn"
Chuyện Nhắc tới chuyện này, người trung niên ở giường trên cũng bắt đầu cảm thán: "Còn không phải sao, con trai nhà tôi cũng ra sức học hành lắm, thế mà thành tích vẫn không được tốt. Tôi cảm thấy đứa con này thật sự không giống tôi, đúng là đầu óc ngu ngốc! Các cháu là sinh viên, các cháu nói xem, chuyện học hành thật sự khó như vậy sao?"
1121 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận