Không biết là người nào gào lên, Chiêu Đệ quay đầu lại nhìn, nghĩ đến một câu rất nhiều năm sau này, cô ấy nói: "Chỉ cần học mà bất tử thì sẽ liều mạng để học"
"Ơn giời!"
"Cái này cũng thật đáng sợ đó?"
"Nhưng có vẻ như rất có lý"
Mọi người đều bật cười, sau đó lại chú tâm vào một vòng học tập mới.
Tình trạng bọn họ đều như thế này còn có thể khác được sao?
Liều mạng mà học ư?
Tuy nhiên cũng có mấy người không thể học được, do dự đứng dậy, Bảo Châu liếc mắt nhìn Ngụy Điềm Điềm một cái, mỉm cười hỏi: "Cậu định làm gì vậy?"
Ngụy Điềm Điềm: "...... Tớ đi WC Bảo Châu: "Đêm nay cậu đã đi ba lần"
Cô chần chờ một chút, nói: "Cậu cũng không uống nước, đi WC nhiều như vậy nào cậu xin nghỉ nhờ người nhà đưa đến bệnh viện kiểm tra thử đi?"
Mỗi chữ đều hiểu, nhưng sao khi cạnh nhau lại không hiểu?
Ngụy Điềm Điềm: "Sao tớ phải đi gặp bác sĩ?"
Bảo Châu thành khẩn nói: "Tiểu nhiều tiểu gấp, có vẻ là do thận không tốt.
Ngụy Điềm Điềm: "......"
Cô ta rống to: "Thận tớ thật sự rất tốt.
......
Nếu không, hôm "Vậy thì tốt lắm, tốt lắm!" Ánh mắt Bảo Châu loé lên.
Ngụy Điềm Điềm tức giận, đặt mông ngồi xuống: "Không đi nữa, tớ không bao giờ đi ỰC nữa!" Bảo Châu: "Thật ra nhịn cũng không tốt đâu?
Ngụy Điềm Điềm: "Ai cần cậu lo chứ!"
Cô ta cúi đầu bắt đầu viết chữ, dùng hết sức cho rằng tờ giấy tưởng tượng thành Bảo Châu cho hả giận.
Bảo Châu thật ra không sao cả, mỉm cười nhìn quét qua một vòng, nói: "Tiếp theo mọi người yên lặng tự học một chút, đừng làm ảnh hưởng đến người khác.
Cô giáo Uông nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện, thật ra cô giáo không nghĩ tới Điền Bảo Châu còn có sức ảnh hưởng như vậy, vậy xem ra trước kia là cô giáo hẹp hòi, trước kia cô giáo đều cảm thấy nữ sinh làm lớp trưởng sẽ "quản không được" mọi người, nhưng bây giờ xem ra căn bản không phải.
Điền Bảo Châu rõ ràng nhẹ nhàng nhưng có vẻ như mọi người đều nghe theo.
Tuy nhiên rất mau, cô giáo Uông lại cảm thán, không nghĩ tới cô lại nguyện ý hy sinh thời gian riêng của mình để giúp đỡ những bạn học khác.
Nhân cách như vậy thật sự rất khó có được. Cô giáo Uông có lòng nhắc nhở Bảo Châu không cần chậm trễ chuyện học của mình, nhưng lại vô cùng bối rối không biết có nên nói hay không.
Đương nhiên cô giáo cũng hy vọng càng nhiều người học thì càng tốt.
Trong lúc nhất thời thật khó để có thể đưa ra quyết định.
Tuy nhiên trọng lúc cô giáo tự hỏi quá lâu thì mới đó mà đã 9 giờ tối, mọi người đều bắt đầu sửa sang lại đồ đạc. Có người thấy cô giáo Uông, cô giáo Uông nhìn mọi người gật đầu, cười nói: "Các em lo học thật tốt nha"
Rốt cuộc cô giáo vẫn chọn cách không nói ra.
Bảo Châu không biết trong lòng cô giáo Uông có suy nghĩ đó nên thoải mái chào hỏi, sau đó kêu: "Anh ơi, anh ơi, chúng ta đi chưa?"
Bảo Sơn lập tức đuổi theo em gái, anh và cô giáo Uông chào hỏi, nhanh chóng đuổi kịp em gái, hai người đang thương lượng: "Ngày mai tới anh giảng toán học, em cảm thấy hiện tại mọi người cơ so......"
Cô giáo Uông: ""
Những người trẻ tuổi này thực sự rất nhiệt tình!
Lúc này, ý chí chiến đấu trong người cô giáo cũng bốc cháy, mọi người đều có thể chăm chỉ học hành, là chủ nhiệm lớp thì có gì phải sợ? Tất cả đều là vì học sinh!
"Bắt đầu từ ngày mai, mỗi tối đúng giờ cô sẽ đến đây làm việc, nếu có bạn học nào không hiểu thì cứ việc tới hỏi cô"
Mọi người kinh ngạc nhìn cô giáo chủ nhiệm, không phải cháu trai cháu gái nhà cô giáo còn nhỏ sao?
Mặc dù chủ nhiệm lớp - cô giáo Uông mới hơn bốn mươi, nhưng bây giờ mọi người đều kết hôn sớm, cháu nội nhà cô giáo cũng đã được hai ba tuổi cần phải chăm sóc.
Cô giáo Uông: "Các em có tiền đồ tốt thì giáo viên như cô đây cũng rất vui mừng"
"Cô chủ nhiệm..."
Chủ nhiệm lớp: "Được rồi, vực dậy tinh thần cho cô xem đi nào!"
"Dạ được!"
Bảo Châu bọn họ đi ở hành lang cũng nghe những gì chủ nhiệm lớp nói, cô và anh trai nhìn nhau, mỉm cười, nói: "Mọi người như vậy thật là tốt.
Bảo Sơn xoa đầu em gái, Bảo Châu không vui, nói: "Anh đi đường thì lo đi đường đi, nói chuyện thì lo nói chuyện đi, phá hư kiểu tóc của người ta làm gì? Tuy bây giờ là chạng vạng, nhưng em còn muốn thức một tiếng nữa"
Bảo Sơn cười nói: "Là anh sai"
Bảo Châu: "Vốn dĩ chính là anh sai, không phải anh lẽ nào là em sao?"
Bảo Sơn vô tội nhướng mày.
Bảo Châu đưa tay vuốt phẳng giữa mày anh, nói: "Giãn ra một chút, anh xem anh kìa, như vậy sẽ có nếp nhăn đó, anh còn trẻ mà. Không nên để mặt có nếp nhăn.
Bảo Sơn lập tức giãn ra, nói: "Như vậy có được không?"
Bảo Châu cười hì hì: "Được rồi.
Hai người đi riêng, nhưng cũng không có ai đuổi theo, Bảo Sơn thấy xung quanh vắng lặng, hỏi:
"Tại sao em lại quyết định rằng phải giảng bài cho mọi người?"
Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực: "Bởi vì em là học sinh vừa giỏi vừa ngoan vừa xinh đẹp"
Bảo Sơn: "Em cảm thấy anh sẽ tin sao?"
Bảo Châu: "Hừ"
1133 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận