Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 693: Chương 693

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu: "Chị cũng không cần phải thấy kỳ lạ quá đâu, chẳng phải em vẫn luôn học hành rất giỏi sao? Em đã muốn làm cái này từ lâu rồi.
Cô chống cằm, nói: "Vậy em cảm thấy nếu như em không làm việc này thì em sẽ làm cái gì?"
Chiêu Đệ suy nghĩ một lúc lâu rồi nghiêm túc nói: "Em thông minh như vậy, dù có làm cái gì cũng sẽ thành công"
Bảo Châu bật cười, nói: "Em cảm giác là mình được chị ủng hộ.
Chiêu Đệ: "Chị nói chính là sự thật.
Bảo Châu: "Em biết chứ, chính vì em biết nên em mới cảm thấy mình có được sự ủng hộ"
Cô khẽ cười, nhìn Chiêu Đệ nói: "Chị Chiêu Đệ, chị cũng sẽ thành công"
Chiêu Đệ kích động: "Thật vậy chăng?"
Bảo Châu: "Đương nhiên rồi, chị có đi học có tri thức, chị lại còn cố gắng nỗ lực như vậy, tại sao lại không thành công được chứ?"
Mặc dù Chiêu Đệ là trọng sinh, nhưng đối với cô em họ thông minh bẩm sinh này, cô ấy vẫn luôn có một sự ngưỡng mộ nhất định.
Bây giờ nghe được cô nói như vậy, lập tức trở nên kích động, nói: "Chị thật sự rất vui khi em nói như vậy.
Bảo Châu: "Chúng ta đều phải nỗ lực hơn nữa.
"À ù."
"Đúng rồi Bảo Châu, em tham mưu giúp chị một chút đi, em xem cái túi lần này chị thiết kế nè, em thấy thế nào?"
Bảo Châu: "Khá đẹp đó ạ. Chị có thể thêm túi trong nữa, em cảm thấy có cái túi trong sẽ càng tốt, để tiền cũng tiện hơn.
Chiêu Đệ: "Đúng đúng đúng"
Chiêu Đệ vỗ đầu: "Vậy mà chị cũng quên mất"
Quả nhiên là trọng sinh lâu rồi, có rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ.
"Còn có cái này nữa, em thấy chỗ chị có rất nhiều vải vụn, chị có thể kết lại gắn ở phía trước túi.
"Nhưng mà chị không có nhiều khóa kéo nhỏ như vậy"
Tuy vải thì cô ấy có thể làm được, nhưng khoá kéo thì lại là một vấn đề khác, cô ấy không tìm được cái thích hợp.
Bảo Châu: "Đây là túi đựng tiền lẻ, cũng không nhất định phải có khoá kéo đúng không? Chị có thể làm túi tiền như thời cổ đại mà "A, cũng đúng"
Chiêu Đệ cảm thấy càng có thêm tinh thần, nói: "Vẫn là em thông minh nhất đó"
Bảo Châu: "
Cô bật cười nói: "Chút chuyện nhỏ này cũng gọi là thông minh sao?"
Chiêu Đệ nghiêm túc: "Đó là đương nhiên, em xem, tuy là chuyện này rất nhỏ, nhưng chị lại không nghĩ tới, bọn họ không nghĩ tới, Lý Kiến Kỳ đến đây lấy hàng cũng không nghĩ tới. Chỉ có em nghĩ được chuyện đó"
Tuy ở đây cô ấy có thể lấy được một ít vải dệt, nhưng phối hợp một ít vải vụn lên mặt vải dệt thì chưa nghĩ đến, cô ấy có thể làm hoa cài tóc, nhưng thứ này cũng không đơn giản như vậy, hơn nữa bán lâu như vậy rồi thì thị trường cũng dần dần phai nhạt.
Cô ấy không thể dùng vải vụn làm thành món đồ lớn nhưng để làm túi tiền nhỏ thì có thể.
Cái này thực ra rất hữu dụng đấy chứ.
"Chủ ý này của em, chị càng nghĩ càng thấy rất hay"
Lúc bán túi lớn, cô ấy sẽ kèm theo bán túi nhỏ, như vậy cũng rất tốt.
Chiêu Đệ: "Tới cũng đã tới rồi, hôm nay em đừng đi, trưa nay ở lại đây ăn cơm, có gì lại chỉ điểm cho chị một chút"
Bảo Châu bật cười: "Được thôi, nhưng mà em cũng phải nói trước, em chưa từng buôn bán qua......" Chiêu Đệ: "Chị biết nhưng mà em thông minh lanh lợi, chị cảm thấy đặc biệt kinh ngạc. Không thể không nói, được người khác khen ngợi như vậy thì tâm trạng cũng trở nên đặc biệt tốt. So với Thích Ngọc Tú ở bên kia, bầu không khí của Bảo Châu ở bên này khá hơn nhiều. Thích Ngọc Tú cũng không ở lại đó lâu, rất nhanh đã ra về, Bảo Sơn cũng không ở lại, anh đi cùng Thích Ngọc Tú.
Hai mẹ con cùng nhau ra ngoài rồi lên xe, bọn họ không quay về trường học mà đến chỗ Chiêu Đệ. Bước vào sân, Bảo Châu vội vàng ra đón, vội vàng nhào ra cửa: "Mẹ ơi thế nào rồi ạ?" Thích Ngọc Tú lập tức trả lời: "Con đỡ mẹ một tí nào, cả ngày hôm nay mẹ đã phải gồng mình sắp chết rồi đây"
Chiêu Đệ: "Bác cả, hay là bác ở lại đây nghỉ ngơi trong chốc lát đi, cháu nghe Bảo Châu nói tối qua bác cũng không ngủ được"
Thích Ngọc Tú: "Làm sao bác có thể ngủ được, bác phải cẩn thận xem xét những lời muốn nói, còn về quan hệ nhà bọn họ, tất cả vấn đề suy nghĩ trước để hỏi, tối qua bác đã tự luyện tập rất nhiều lần, hôm nay mới không gặp trục trặc.
Cô ấy dựa vào người con gái, nói: "Lúc ấy mẹ thật sự rất hồi hộp"
Cô ấy nhìn Bảo Sơn, hỏi: "Mẹ có làm cho con mất mặt không?"
Bảo Sơn cười: "Mẹ làm gì cũng đều tốt nhất, mẹ vẫn nên đi ngủ một lát đi." Thích Ngọc Tú: "Mẹ ngủ không được, con gái, để mẹ nói với con, nhà họ......" Cô ấy vừa nói câu đầu, lại cảm thấy dường như không được thỏa đáng, nói: "Tính lại thì không nói vẫn hơn. Chiêu Đệ: "Bác cả, khó khăn lắm bác mới tới một lần, đêm nay chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, bác để cháu xuống bếp làm gì đó ăn"
1105 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận