Cậu trầm mặc chốc lát sau đó nói: "Vậy thì phải chuẩn bị cho cả hai đứa nhỏ luôn ạ."
Ông nội Lôi: "Đúng đúng... đúng vậy đó"
Bảo Châu nghiêm túc nói với ông nội Lôi: "Ông nội à, nếu cháu sinh đôi như vậy, với tư cách là ông nội của những đứa bé, ông hứa sẽ không thiên vị nhé ạ"
Ông nội Lôi cười: "Ông sẽ không thiên vị đâu, bọn chúng sẽ là những đứa cháu ngoan ngoãn, làm sao ông có thể thiên vị được chứ? Cháu cứ yên tâm"
Người xưa thuộc xã hội cũ, tuy ngày tháng có khác nhưng một số thói quen vẫn còn đó. Cổ nhân cho rằng nam nhi tốt hơn. Ông ấy là một người đàn ông khôn khéo, chắc chắn sẽ không để lộ ra ngoài, nhưng Bảo Châu tinh ý như thế chắc chắn sẽ nhìn ra được.
Vì vậy lần này phát hiện ra đó là sinh đôi, tuy không biết trai hay gái nhưng Bảo Châu đã bắt đầu phải đề phòng trước.
Nhưng cô không biết rằng mặc dù ông nội Lôi thích con trai hơn nhưng ông không hề đối xử bất công. Tư tưởng đó là do hoàn cảnh xã hội gây ra, bởi vì ông nội Lôi vốn dĩ ở nước ngoài đã lâu nên căn bản ông ấy không bận tâm nhiều về điều đó.
Còn bây giờ việc Bảo Châu mang thai sinh đôi là điềm lành nhất, ông nội Lỗi không nghĩ rằng mình sẽ đối xử thiên vị với chúng.
Thật ra hiện tại Bảo Sơn muốn để cho Bảo Châu về phía nam sinh sống, dù sao thì khí hậu ở đó cũng tốt hơn, phụ nữ mang thai sẽ cảm thấy thoải mái hơn, còn phía bắc bây giờ thời tiết đang rất lạnh giá. Tuy nhiên Bảo Châu không thể háo hức tung hoành như vậy. Vốn dĩ thời tiết rất lạnh nhưng đối với cô thì lại rất quen thuộc, Bảo Châu từ nhỏ đến lớn đã thích ứng với mùa hè nóng bức mùa đông lạnh lẽo này. Bây giờ mà rục rịch cho cô đi đến sống ở nơi ấm áp hơn thì e rằng cô khó mà thích nghi được.
Bảo Sơn thấy vậy nên cũng không câu nệ nữa. Bụng của Bảo Châu cũng bắt đầu lớn hơn rồi, anh thường xuyên dẫn cô đi dạo trong công viên nhỏ, lối vào công viên có một trạm bán vé số. Đây là trạm xổ số phúc lợi đầu tiên trong cả nước được mở vào năm ngoái. Bảo Châu nhất định phải mua thẻ cào mỗi khi cô ấy đi bộ đến đây.
Ở đây có một chương trình biểu diễn được gọi là "Trúng thưởng giải độc đắc", bởi vì không giành chiến thắng nên cô vẫn mua liên tục cho đến khi nào trúng thì thôi. Đây không phải là lần đầu Bảo Châu đi tới đây, lập tức bước chân dừng lại, cô ho nhẹ một tiếng.
Bảo Sơn ngay lập tức hiểu được ý của Bảo Châu.
Anh vội vàng: "Đi thôi, anh dẫn em đi mua vé số."
Bảo Châu: "Được thôi ạ"
Cô nói tiếp: "Cung không phải là do em thích chơi cái này đâu. Do anh là người muốn đến đó nha.
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng đúng.... Là do anh, do anh muốn chơi trò này mà"
Bảo Châu nhếch miệng cười nhẹ nói: "Chúng ta mau đi thôi"
Hai người tay trong tay bước vào trạm xổ số, vợ của ông chủ trạm xổ số rất thích Bảo Châu, bởi vì lần nào cô đến cũng phải cào hàng chục thẻ, thậm chí hàng trăm thẻ cào và hầu như ngày nào hai người họ cũng mua cho gia đình cùng cao. Lần nào cô ấy cũng đến đây để cào xổ số, làm cho trạm xổ số của bọn họ cũng trở nên náo nhiệt và sôi động.
Vừa rồi nhìn thấy Bảo Châu từ xa đang bước tới chỗ họ, ông chủ lập tức vẫy tay: "Cô giáo Điền, cô đến Con hắn ta đã từng đi học tại trường luyện thi Trác Tuyệt, lúc đó Bảo Châu vẫn đang là giáo viêndạy lớp nước rút nên mỗi lần nhìn thấy Bảo Châu là hắn ta lại gọi cô là "Cô giáo Điền" khiến cho những người khác đến mua vé số cũng cho rằng Bảo Châu là một giáo viên.
"Hôm nay tôi có sạp mới rồi cô xem có thích hay không....."
Bảo Châu: "Đẹp lắm ạ!"
Sau đó cô lập tức ngồi xuống rồi nói: "Tôi chỉ là mỏi chân nên cần nghỉ ngơi một lát"
Vừa nói dứt lời, cô liền đập chân nói: "Đúng là phụ nữ mang thai vất vả quá, đi bộ nhiều thì rất là mệt, tôi chỉ muốn thả lỏng một chút.
Vợ ông chủ trạm:
Một vài người xung quanh:
Mỗi ngày cô đều luôn tự an ủi chính mình với bộ dạng này.
Bảo Sơn mỉm cười: "Vợ của anh là may mắn nhất, ngày nào cào số cũng đều trúng cả, thật là tuyệt vời quá đi!"
Bảo Châu hào hứng, nói: "Vậy thì hôm nay cào nhiều thẻ một chút".
Cô ấy xoa xoa lòng bàn tay vào cho ấm rồi sau đó huýt sáo một cái.
"Bắt đầu thôi nào"
Bảo Châu không thích gì khác, điều cô thích nhất chính là kiểu cào số như thế này thì sẽ được trực tiếp chứng kiến khoảnh khắc xổ số xem coi ai là người trúng thưởng Bảo Châu cúi đầu, cô hét lên a một tiếng rồi nói: "Hả? Tôi thắng được năm mao tiền rồi.
Bảo Sơn cười: "Em thật là đỉnh quá, nếu như thuận lợi trúng thưởng như thế thì em hãy mua thêm thẻ cào đi"
Anh nói tiếp: "Dù sao em cũng vừa mới trúng số, bây giờ mua thêm thẻ cào chắc chắn sẽ không trật được, cào thêm một lần nữa nha!"
Tất cả mọi người nhìn bộ dạng háo thắng của Bảo Sơn, trong lòng họ thầm than thở trên đời này còn có người cổ vũ cho vợ mình chơi những thứ như này sao? Nếu bọn họ mà có cô con dâu như vậy chắc phải tức giận chửi mắng từ lâu rồi.
1086 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận