Nếu đã nói như vậy thì trong lòng chắc hẳn đã bị lay động.
Thích Ngọc Tú mỉm cười, cô ấy nói: "Nếu có chuyện gì cần đến em thì cứ nói với em. Anh à chúng ta đều là người một nhà cả mà.
Anh cả Thích: "Được thôi anh biết rồi.
Cả gia đình ở bên này ăn uống sung sướng nhưng lại quên mất một chuyện khác.
Buổi chiều Thích Ngọc Linh đang ở nhà dọn dẹp thì nghe thấy dưới lầu có người kêu: "Vợ Kiến Nghiệp, vợ Kiến Nghiệp ơi, cô xuống dưới này một chuyến"
Thích Ngọc Linh nhanh chóng chạy xuống lầu: "Sao thế ạ?"
Người gọi là một hàng xóm ở lầu một, người này nói: "Đây, đây là hàng giao đến cho nhà cô đó.
Thích Ngọc Linh: "Gì cơ ạ? ??"
Cô ấy nghi hoặc: "Hàng gì mà gửi cho tôi thế?"
"Chị dâu, chị còn nhớ tôi không? Tôi là người ở Cung Tiêu Xã trong huyện, thân thích nhà chị đã mua cho nhà mình một cái TV màu, yêu cầu chúng tôi đưa đến đây. Tôi đưa lên lầu cho chị nhé?"
Thích Ngọc Linh: "? ??"
Cô ấy rơi vào trạng thái mê mang: "Có phải anh nhầm rồi không? Nhà tôi không có người thân thích nào mua mấy thứ này"
Nhà bọn họ cũng không có ai mua được TV màu, điều kiện nhà cô ấy đã xem như là tốt nhất rồi nên thân thích nào mà mua được chứ.
À không, điều kiện Tú Nhi mới là tốt nhất, nhưng cô ấy không phải đang ở thủ đô, ở Thẩm Quyến rồi sao, đâu thể nào ở đây được chứ.
"Là nhà chị, là thân thích của nhà chị ở thủ đô, cái người học rất giỏi ấy..."
Thích Ngọc Linh: "Hả? Là Bảo Châu!"
Cô ấy kinh ngạc trừng lớn mắt: "Cô ấy nói đưa đến đây sao ạ?" "Đúng vậy, nói là mua cho chị, chị dâu à, thân thích này của nhà chị thật sự là quá tốt, người bình thường làm sao mà bỏ ra được số tiền này. À đúng rồi, cái người ra nước ngoài kia đã trở về rồi đó?
Thích Ngọc Linh: "Cái gì cơ! !!"
Cô ấy khiếp sợ: "Bảo Sơn, Bảo Sơn đã trở về sao?"
"Tôi cũng là nghe nói, thật sự cũng không biết rõ lắm, mọi người đều truyền tai nhau như vậy.
Thích Ngọc Linh vô cùng khiếp sợ, nhìn thấy người ta đã đưa TV lên lầu, Thích Ngọc Linh:
Bọn họ phát ra tiếng động quá lớn, hàng xóm đều qua xem náo nhiệt, nghe thấy những lời này, thật sự là hâm mộ lẫn ghen ghét đến mức ngất xỉu.
Trước kia ai nấy cũng đều nói người đàn bà như Thích Ngọc Linh luôn giúp đỡ em gái nhà mẹ đẻ, nhà ai cưới phải cô ấy thật đúng là mệt chết. Người phụ nữ này chính là dựa vào gương mặt mà lấy được người nhà lão Đường.
Có biết bao nhiêu người ở chỗ bọn họ đều giáo dục con trai thế này: "Tương lai cưới vợ, mặc kệ như thế nào thì cũng không thể tìm người như nhà lão Đường"
Sau này lại là: "Tìm ai cũng không thể tìm người giống như thím Đường này"
Sau đó nữa lại chính là: "Bà Đường liều mạng trợ cấp em gái nhà mẹ đẻ như vậy là không được.
Nhưng mà ngay ngày hôm nay, bọn họ giống như đã lập tức bị vả bôm bốp vào mặt. À không, mấy năm nay đã bị vả mặt vô số lần.
Tuy nhiên lần này lại càng dữ dội hơn một chút.
Mọi người đều ngó vào cửa xem, hỏi: "Thím Đường à, cái TV này của nhà thím là TV màu à?"
Điều kiện gia đình Thích Ngọc Linh không tệ, nhà bọn họ vốn dĩ đã có một cái TV trắng đen, cái này đương nhiên là để thay thế.
Nếu là không quen biết thì đều phải tự mình dọn tự mình cài đặt, nhưng Đường Kiến Nghiệp là người của Cung Tiêu Xã, mặc dù không ở cùng một cái công xã, nhưng cũng có lui tới. Đường Kiến Nghiệp cũng là người có địa vị, bên này đương nhiên sẽ muốn hỗ trợ cài đặt điều chỉnh thử.
Bật một phát thì TV sáng, nhìn thấy một nữ đồng chí mặc váy đỏ thẫm đang ca hát.
"A, người này cũng xinh đẹp quá đi.
"Màu sắc rực rỡ thế này đúng là không giống như bình thường"
"Má ơi, nghe nói TV màu đẹp, quả nhiên là thật sự rất đẹp đó!"
Hàng xóm đều tiến vào xem vô cùng náo nhiệt, cả đám đều dán mắt trên TV, Thích Ngọc Linh cũng luyến tiếc dời mắt đi, nhưng lúc này đầu óc còn có chút suy nghĩ: "Bọn họ mua TV, vậy người đâu sao không thấy tới?"
Vừa hỏi xong, Thích Ngọc Linh lập tức nghĩ ra, gõ đầu: "Nhất định là ở bên nhà anh cả"
Người thợ cài đặt nói: "Đoán không chừng là bọn họ mua hai cái."
Thích Ngọc Linh yên lặng ôm ngực. Nhóm quần chúng lại há hốc mồm hít phải một luồng khí lạnh.
Vào lúc ban đêm, các gia đình lại rôm rả giáo huấn trẻ con.
Hiện tại điều kiện tốt như vậy còn không lo học tập cho tốt đi? Con xem người ta học tập tốt, lợi hại biết bao nhiêu kia kìa! Chỉ có học tập tốt thì mới có thể kiếm được thật nhiều tiền.
Có thể nói Bảo Châu chính là một minh chứng cho mọi người thấy, học giỏi thì sẽ có tiền đồ tốt như thế nào! Thậm chí bản thân cô còn có thể cổ động cho phong trào để con gái được đi học.
Ai nói con gái thì sẽ không làm được như con trai cơ chứ? Con gái nhà người ta còn giỏi hơn con trai gấp nhiều lần.
Tuy Bảo Sơn và Bảo Nhạc nhà bọn họ cũng có thành tích rất tốt, nhưng bọn họ lại không nổi tiếng bằng Bảo Châu.
Bởi vì các loại sách luyện tập của nhà xuất bản Bảo Châu nổi tiếng quá mức cho nên bản thân cô cũng nổi tiếng.
1061 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận