Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 704: Chương 704

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Quan Tâm: "Là...... Cậu tự lại xem đi.
Đinh Lan và Ôn Nhu cùng những người khác đều ghé vào cửa sổ, nhìn Bảo Sơn và Bảo Châu cùng nhau đi đến Tòa nhà Văn phòng, vả lại Quan Tâm nói cũng không hề sai.
Nhìn bọn họ như vậy không ai nghĩ là anh em, ngược lại là cảm thấy vô cùng xứng đôi.
Trần Băng Thiến đột nhiên nói: "Tôi có thể bán đồ cặp vậy thì nhất định có thể kiếm tiền Những người khác: "
Cho nên cậu nhìn vô chỉ thấy tiền thôi sao?
Không thấy bọn họ xứng đôi ư?
Đinh Lan xoa xoa cánh tay, nói: "Nghĩ thì cũng thấy Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu rất xứng đôi nhưng tôi cảm thấy cái ý này thật kinh tởm"
Quan Tâm chống cằm, liếc mắt nhìn Đinh Lan.
Đinh Lan: "? ??"
Ở bên kia Bảo Sơn và Bảo Châu cũng đã nhanh chóng đi vào khu dạy học, hiện tại ngoại trừ giáo viên còn có phóng viên, bọn họ được làm học sinh tiêu biểu, tất cả đều ngồi cùng nhau.
Không biết trường học lựa chọn như thế nào mà thật trùng hợp có đúng 5 nam và 5 nữ. Mọi người đều rất hồi hộp.
Tuy bọn họ là học sinh nhưng chuyện lần này vô cùng trọng đại, bọn họ đều tuân theo yêu cầu, tất cả đều ngồi ở dãy thứ hai.
Có một giáo viên đi đến trước mặt Bảo Sơn, thấp giọng nói: "Bạn học Điền, em chuẩn bị một chút, chút nữa tới lúc quyên tặng, em sẽ đại diện học sinh lên sân khấu, em đứng bên cạnh hiệu trưởng" Tuy nói là học sinh tiêu biểu nhưng bọn họ chỉ tham dự hội nghị mà thôi, chuyện lên sân khấu trước kia chưa từng nói qua.
Bảo Sơn hơi sửng sốt một chút, nói: "Em lên sân khấu sao?"
"Đúng vậy, em đã là cháu của giáo thụ Lôi, cũng là cháu nội của người quyên tặng, trường học quyết định để em lên sân khấu nhận quyên tặng"
Bảo Sơn: แ Được ạ"
Những người khác: Chúng ta vừa nghe cái gì vậy?
Lúc này, việc quyên tặng đã thành công viên mãn.
Thậm chí vào lúc cuối cùng, số tiền quyên tặng còn được tăng lên tới con số năm mươi ngàn đồng tiền.
Lãnh đạo nhà trường vui mừng đến nỗi không khép miệng được, đại biểu bộ ngoại giao - chủ nhiệm Tiết cũng vui mừng, chuyện tốt như vậy, chỉ tiếc là không có nhiều một chút. Tuy chủ nhiệm Tiết không phải là người làm trong ngành giáo dục, nhưng cũng hy vọng bọn nhỏ có một điều kiện học tập tốt hơn.
Hơn nữa số tiền quyên tặng này đã tăng lên rồi, như vậy còn có thể thành lập quỹ hỗ trợ học sinh nghèo vượt khó, có thể nói đây là một chuyện có ý nghĩa hết sức lớn lao.
Lần này ông Lôi đến đây, tuy cũng bỏ ra một số tiền lớn nhưng thu hoạch được cũng nhiều, trong lòng ông rất vui mừng, vui vì lúc này đây ông đã tìm được cháu nội, ông cũng vui vì mình đã tiêu tiền cho những việc tốt.
Lúc này ngoài việc quyên tặng cho trường học cũ của em trai và cháu nội, ông còn quyên tặng đèn đường.
Có thể thấy được tuy ông là một nhà tư bản nhưng trong lòng ông biết rất rõ mình nên làm gì.
Nếu ông đã tới đây để đầu tư, nhất định cũng không thể không làm gì, sau nhiều suy tính, cuối cùng ở ngoại ô thủ đô ông đã xây dựng một công xưởng sản xuất đồ điện, chủ yếu là sản xuất đèn pin.
Thật sự loại đồ vật như đèn pin đây, đến ngay cả người trọng sinh như Chiêu Đệ cũng hoàn toàn không nghĩ tới.
Đối với mọi người mà nói, những món đồ không mang lại lợi nhuận quá cao như vậy thì sẽ không để mắt tới. Nhưng lại không biết, thị trường có nhu cầu rất lớn với món đồ nhỏ này, bởi vì nó tiện lợi nên có rất nhiều người có nhu cầu sử dụng.
Ông Lôi là người làm ăn lâu năm nên tinh mắt hơn người bình thường cũng là điều dễ hiểu. Sau khi biết chuyện Bảo Sơn cũng không nói gì, anh biết, chỉ cần quản lý không xảy ra vấn đề gì thì nhà máy này ở thập niên 80 thập niên 90 cũng vẫn có thể hoạt động được.
Dựa theo sự hiểu biết của anh, theo tiến trình phát triển của thời đại, những món đồ điện gia dụng nhỏ này sẽ dần dần mất đi trên thị trường, nhưng chuyện đó cũng phải đến giữa thập niên 90 mới xảy ra, hơn nữa chỉ là thị trường bị thu hẹp, chứ không phải hoàn toàn biến mất.
Thị trường biến mất, còn cần một khoảng thời gian nữa.
Cho nên việc xây dựng một nhà xưởng là thích hợp.
Với lại Bảo Sơn cũng hiểu rõ giá trị của chỗ này.
Tuy nhiên, những lời này, anh không nói với ông nội của mình. Mặc dù đã xác nhận quan hệ, nhưng tính cách Bảo Sơn vốn hướng nội, anh cũng không hẳn là tin tưởng tất cả mọi người. Cũng ngay lúc này, trường học ngày càng xuất hiện nhiều đồn đãi nghiêm trọng về thân thế của anh, mà cũng đã đến lúc ông Lôi phải khởi hành rồi, ông đã ở trong nước gần ba tháng, cũng đã đến lúc phải trở về.
Trước khi trở về, ông tự mình đưa Điền Bảo Sơn đi sửa tên.
Từ Điền Bảo Sơn đổi thành Lôi Khải Uẩn.
Cùng lúc ấy, bọn họ cũng giải quyết chuyện xin tạm nghỉ ở trường học.
Tất cả những việc này, Bảo Sơn đều kéo Bảo Châu đi cùng, chỉ là Bảo Châu rất ít nói, cả người héo hon, không có một chút tinh thần nào.
Cô hiểu được sau khi cùng nhau làm xong mọi chuyện, anh trai sẽ phải rời đi, lần đầu tiên Bảo Châu cảm nhận được cảm giác sắp chia xa.
Chỉ là cô không thể ngăn được anh trai.
Cho dù có là anh ruột, cô cũng không thể ngăn cản sự lựa chọn của anh.
995 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận