Thời tiết tháng 10 phảng phất chút gió mùa thu mát mẻ, Bắc Kinh chạng vạng đã bắt đầu lạnh rồi.
Kỳ nghỉ hè đã trôi qua, hiện tại chương trình học ở trường học cũng không còn nhiều như trước kia, cuối cùng mọi người cũng có thể được nhẹ nhàng một chút.
Tuy nhiên cũng chỉ là nhẹ nhàng một chút, rốt cuộc thì công việc này xong rồi sẽ có thêm công việc khác, nhà xuất bản của bọn họ trước giờ vẫn rất bận rộn.
Trong buổi họp thường kỳ mỗi tuần của nhà xuất bản, Bảo Châu ngồi ở vị trí đầu tiên trong phòng họp, nói: "Chúng ta mau bắt đầu họp thôi, bắt đầu từ Bảo Nhạc"
Bảo Nhạc lập tức mở sổ ghi chép của mình ra, nói: "Lại một kỳ báo danh mới kết thúc viên mãn, cả hai trường đều đạt đủ số lượng học sinh, công tác phân phối luân phiên công nhân viên chức cũng đã được sắp xếp ổn thỏa. Đây là tình hình của trường luyện thi. Tiếp theo tôi sẽ nói một chút về tình hình nhà xuất bản, gần đây tôi đã đến Thượng Hải, đã thỏa thuận về vấn đề mua sắm tài liệu phụ đạo, bọn họ thống nhất thu mua tài liệu phụ đạo hiện có của chúng ta. Tôi đã cùng xưởng in bàn bạc về chuyện này, chúng ta có thể bảo đảm xuất hàng đúng thời hạn" Cậu chỉ chỉ vào sổ, nói: "Tình hình chỗ tôi đại khái là như vậy"
Bảo Châu gật đầu, sau đó nhìn về phía Quan Tâm, Quan Tâm là phó chủ biên thứ nhất, chủ yếu phụ trách xét duyệt nội dung, cô ấy lập tức nói: "Tài liệu giáo trình vẫn dùng của trước đây, mùa thu năm nay chúng ta sẽ cho ra tập viết văn mới. Tập viết văn tổng cộng bao gồm 50 bài văn, tất cả đều là bài của học sinh gửi đến lớp học bổ túc của chúng ta, tôi đã xét duyệt cẩn thận, những bản thảo được chính thức thông qua cũng đã gửi thông báo trúng tuyển và tiền nhuận bút cho bọn họ thông qua bưu điện. Những bài văn hay nhất của học sinh trung học, tôi đã chọn ra những cái tên này"
Bảo Châu: "Được như vậy là tốt rồi, đầu xuân năm sau, vào ngày khai giảng thì tôi dự định tổ chức một cuộc thi viết văn trong cả nước.
"Cuộc thi viết văn cả nước sao?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy, tôi sẽ tuyên truyền trên báo chí, tôi hy vọng có thể đưa ý tưởng này trở nên sôi động hơn. Nếu có thể khiến cho mọi người đều biết đến cuộc thi này thì đối với chúng ta là rất có lợi.
"Nhưng mà chúng ta có lớp viết văn, liệu có bị người ta nói là có giở trò mánh khóe không?"
Bảo Châu mỉm cười: "Tôi sẽ đi mời giám khảo, không cần là người trong trường chúng ta, làm như vậy sẽ bảo đảm tính công bằng" "Như thế thì còn gì bằng nữa.
Mọi người nói xong một vài chuyện trước mắt, Bảo Châu giữ người của bộ phận phát hành lại, cũng giữ người của bộ phận tài vụ lại, sau khi bàn bạc xong mọi chuyện mới để họ rời đi.
Sau khi đi ra bọn họ mới cảm thán, cảm thấy lãnh đạo nhà mình lại muốn làm chuyện to lớn gì nữa đây.
Tuy nhiên bọn họ chỉ để trong lòng, ngược lại còn cảm thấy rất hưng phấn vì sắp có thêm nhiều kế hoạch mới. Công ty của bọn họ càng mở rộng bao nhiêu thì bọn họ càng được lợi bấy nhiêu, ví dụ như lúc nhà xuất bản vừa mới bắt đầu hoạt động, bọn họ đều không ngờ tới sẽ có ngày hôm nay, giáo viên ở lớp học bổ túc còn có được nhiều "khoản thu nhập thêm", chỉ cần có thể đưa ra đề mục, hơn nữa là đề mục thích hợp, dùng luận cứ để chứng minh sau đó thuyết phục, nếu được chọn dùng sẽ nhận được rất nhiều tiền nhuận bút.
Thật ra thời điểm này, tuy người đọc sách có tri thức được nhiều người tôn kính, nhưng nếu nói đến kiếm tiền thì công nhân nhà xưởng kiếm được nhiều hơn.
Cho dù ở thủ đô như bọn họ thì vẫn có phương tiện di chuyển bằng xe riêng.
Nếu như phải so sánh thì cho dù giáo viên có đến đơn vị được phân công, căn bản cũng không kiếm được quá nhiều tiền.
Nhưng hiện tại bọn họ thật sự đã cảm nhận được giá trị của tri thức, tiền lương của bọn họ đều là hai ba trăm, trong khi ở bên ngoài, công nhân bình thường sẽ kiếm được từ bốn mươi đến sáu mươi. Trung bình là tầm năm mươi đồng tiền.
Giống như Tiểu Phàn ở bộ phận phát hành, cậu ấy quê ở Lạc Dương vùng nông thôn, giáo viên cấp ba như cậu mỗi tháng kiếm được ba mươi chín đồng tiền, như vậy đã là khá tốt rồi. Buổi tối còn phải đứng lớp đến hơn 9 giờ.
Mà hiện tại vì cậu tương đối cần mẫn, cậu tiếp nhận chương trình học ở lớp học bổ túc, một tháng tiền lương đã là ba trăm chín mươi đồng tiền. Đây là gấp 10 lần lương giáo viên lúc trước của cậu.
Chuyện cậu làm cũng là chuyện tốt, bọn họ ra sách luyện tập như vậy là có thể trợ giúp cho rất nhiều học sinh. Cho nên Tiểu Phàn ở bên này làm việc rất thuận lợi. Thậm chí còn mang theo người nhà đến đây để có cuộc sống tốt hơn.
1041 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận