"Thật ra cửa hàng này của tôi cũng không phải là không bán được......"
"Vậy ông cứ tiếp tục bán đi, tiền của tôi thì tôi biết nên dùng vào đâu cho thuận lợi, tóm lại tôi cũng không rảnh mua nhà ông đâu."
"Đừng như vậy mà! Chúng ta đều là hàng xóm, đương nhiên tôi càng muốn bán cho hai người......" Chủ tiệm Lý nghe thấy Thích Ngọc Tú nói như vậy, lập tức hiểu được Thích Ngọc Tú không phải hoàn toàn không suy xét đến chuyện này, ông vội lấy lại tinh thần, phát huy công dụng miệng lưỡi không xương của mình......
"Cậu Lý à, tôi cũng không giấu gì các người, nếu nói mua bán, chính là muốn bán"
Ở bên này, hầu hết mọi người đều cho rằng Lý Kiến Kỳ là họ hàng thân thích của Thích Ngọc Tú, ngay cả người phục vụ trong cửa hàng bọn họ cũng đều cảm thấy như vậy.
Huống chi là người ngoài, chủ tiệm Lý: "Cậu Lý à, cậu xem chúng ta năm trăm năm trước đều là người một nhà. Thím cậu......"
Lý Kiến Kỳ mỉm cười: "Ông có nói với tôi cũng vô dụng, tôi chỉ là trợ thủ của thím Tú thôi.
Chủ tiệm Lý: "Chủ tiệm Thích à..."
Thích Ngọc Tú: "Ông muốn nói gì thì lấy thành ý ra Dựa theo tin tức nhận được vào năm trước thì Bảo Sơn dự định mùa hè năm nay sẽ trở về.
Chỉ là thời gian bây giờ đã là tháng chín rồi cũng không thấy bóng dáng người này đâu cả.
Ban đầu Bảo Châu vẫn rất chờ mong, nhưng một lần, hai lần không tới, tâm tình cũng không còn muốn chờ đợi nữa. Không chỉ Bảo Sơn...... À không, Lôi Khải Uẩn không quay trở về. Người này đúng là lật lọng, Bảo Châu đã quyết định đổi cách xưng hô thành Lôi Khải Uẩn. Người này không quay về đã đành, ngay cả mẹ cô cũng không trở về luôn.
Trên cơ bản, mỗi tháng Thích Ngọc Tú đều phải về nhà một lần, nhưng lần này đã qua hai tháng rồi, Bảo Châu biết mẹ cô lại bận rộn hơn vì mẹ ở bên kia lại mua thêm một cái cửa hàng nữa, nói là sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, cuối cùng đã quyết định mua. Hiện tại trang trí xong hết rồi chỉ còn chờ đến ngày khai trương nữa thôi. Bảo Châu là đứa con gái thông minh, mẹ cô và Chiêu Đệ đều ở bên kia. Mẹ không nóng vội trở về, Bảo Châu đương nhiên nghĩ đến một phần là do Chiêu Đệ, Chiêu Đệ là trọng sinh...... Nói cách khác, không chừng việc Chiêu Đệ nói Lôi Khải Uẩn sắp tới sẽ không trở về là đúng sự thật sao?
Cái logic này nghe có vẻ như không hợp lý nhưng thực tế lại rất hợp lý.
Mấy người trong nhà Bảo Châu đều quyết đoán xem Chiêu Đệ như là "Radar". Thích Ngọc Tú ở bên kia cảm thấy Bảo Sơn năm nay không thể về nhà, cho nên bản thân cũng không nóng vội trở lại làm gì.
Mà suy đoán từ hành động của mẹ cô thì bản thân Bảo Châu cũng hiểu được phần nào. Cô có chút tức giận rồi lại hóa tức giận thành động lực, Bảo Châu quyết định...... Lại ra thêm một bộ đề.
Tích góp từng chút, từng chút một, cô tiếp tục cho ra 100 đề luyện thi.
Bọn học sinh thấy vậy cũng phải run rẩy.
"Thùng thùng"
Tiếng đập cửa vang lên, Bảo Châu ngẩng đầu: "Mời vào.
Bảo Nhạc bước vào, cậu ôm một chồng tài liệu đặt lên bàn, nói: "Mệt chết em rồi đây này"
Cậu ngồi lên sô pha như một người không xương, lại nói: "Chị đúng là xem em như lừa mà sử dụng ấy"
Bảo Châu: "Chị thấy tinh thần của em còn khá tốt đó, chắc hẳn là vẫn còn năng lực, căn bản chưa tới mức mệt mỏi đâu"
Bảo Nhạc:
Hoá ra là chị muốn cho em tức chết đây mà.
Bảo Nhạc buồn bã nhìn trời, nói: "Được thôi, em là em trai mà nên đành phải nhịn chị thôi"
Bảo Châu giơ một ngón tay lên, nói: "Không phải bởi vì cái này à?"
Bảo Nhạc: "Ý chị là bởi vì cái gì?"
Bảo Châu: "Bởi vì chị cho em cơ hội chứng minh giá trị bản thân đó"
Bảo Nhạc:
Cậu ai oán: "Chị......"
Bảo Châu bật cười, sau đó lật xem tài liệu Bảo Nhạc mang đến, cô nói: "Tình hình kinh doanh của trường bên kia không bằng bên này Cô cúi đầu nhìn số liệu, nói: "Dường như chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Bảo Nhạc: "Đây là chuyện bình thường mà chị, vốn dĩ trường thứ hai không có diện tích lớn như bên này, hơn nữa rất nhiều người sau khi qua bên kia vẫn có khuynh hướng quay lại khu bên này, tuy chúng ta đã tuyên bố là giáo viên luân phiên giữa hai nơi, sử dụng cùng một giáo án, nhưng mọi người vẫn có một loại tiềm thức là tin tưởng công tác giáo dục bên này được làm tốt hơn.
Cậu chỉ ra một vài vấn đề, yêu cầu Bảo Châu xem số liệu: "Nói tóm lại được như vậy đã là rất tốt rồi"
Bảo Châu đương nhiên hiểu được những lý lẽ này, nhưng cô vẫn hy vọng có thể làm tốt hơn, Bảo Châu nói: "Em hãy tăng cường tuyên truyền đi, toàn bộ thị trường lớn như vậy, chúng ta phát triển mau một chút, sớm một chút chiếm đến thị trường tiền lãi, so cái gì cũng đều phải tốt hơn. Nếu trường thứ hai phát triển tốt, đầu năm sau chị còn muốn mở trường thứ ba.
Bảo Nhạc đoán được ý tưởng của chị gái mình, hơn nữa cậu cũng đã xem qua kế hoạch của chị gái, kế hoạch của chị gái cậu là trong vòng 3 năm sẽ mở 5 lớp học bổ túc ở thủ đô, đồng thời tiến vào chiếm giữ Thượng Hải. 1014 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận