Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 644: Chương 644

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu gật đầu, nói: "Em biết rồi."
Bảo Sơn thấy Bảo Châu có vẻ như không mấy quan tâm đến những chuyện đó, anh nhìn lại thấy cô ăn dính đầy khóe miệng, không nhịn được mà móc khăn tay ra nhẹ nhàng lau miệng cho cô, nói: "Em đó nha, ăn dính khắp miệng đây này"
Bảo Châu ngẩng đầu lên, ngón tay anh xẹt qua môi cô, Bảo Sơn nhanh chóng thu tay mình trở về. Mặt anh cũng lập tức ửng đỏ.
Bảo Châu cũng hơi ngây người một chút, sau đó cúi đầu cắn một miếng bánh bao thật to, nói: "Anh mau ăn đi"
Thoạt nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng cái lỗ tai đỏ bừng đã bán đứng cô.
Hai người đều yên lặng, Bảo Sơn nắm chặt chiếc khăn trong tay, anh ngẩng đầu nhìn Bảo Châu, thấy hai hàng lông mi cô đều đang run rẩy, thấy cô đã cố gắng ra vẻ trấn tĩnh như vậy, Bảo Sơn cũng tỏ ra không khẩn trương, anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô và nói: "Thật sự xin lỗi em vừa rồi anh không cẩn thận.
Bảo Châu đảo mắt nhìn anh rồi nhẹ nhàng trả lời: "Không sao đâu mà.
Bảo Châu hít một hơi thật sâu, vứt bỏ đi mớ cảm xúc hỗn độn của mình, cô nói: "Anh ơi, anh có phát hiện gì không? Bây giờ có rất nhiều người buôn bán trên đường"
Tuy không có cách nói nào về chuyện buôn bán, cũng không có chính sách nào được đưa ra, nhưng không thể phủ nhận, trên đường có rất nhiều xe đẩy bán đồ ăn lui tới, mặc dù bọn họ là học sinh, không thường xuyên mua đồ nấu cơm như người thường nhưng cũng có thể nhìn ra được. Ngay cả trước cổng trường bọn họ cũng có bán.
Những người này có thể là gánh từng túi lớn, hoặc là đẩy xe con, họ lén lút nhưng cũng rất thân thiện khiến cho khắp phố lớn ngõ nhỏ đều trở nên sinh động.
Bảo Châu: "Mấy hôm trước Đinh Lan ở phòng em còn mua màn thầu ngoài cổng trưởng, em cảm thấy chỉ cần đi thêm vài bước sẽ càng có thêm nhiều người bán đồ.
Trong lời nói của cô rất có ý tứ, không cần nói rõ cũng biết.
Bảo Sơn cũng hiểu, từ khi còn nhỏ, nguyện vọng lớn nhất của Bảo Sơn chính là bản thân có thể lớn nhanh một chút, như vậy trong nhà sẽ có thêm một người đàn ông, có thêm một sức lao động. Nhiều năm trở lại đây, tình hình nhà bọn họ thay đổi rất tích cực, đến nỗi nhiều gia đình cán bộ trong thành còn không so bì được.
Mặc dù như vậy nhưng ý định của Bảo Sơn vẫn không thay đổi.
Anh biết trong nhà không thiếu tiền, nhưng anh vẫn rất muốn làm chút gì đó vì mọi người trong gia đình.
Anh muốn kiếm tiền vì mọi người trong nhà, anh muốn những người xung quanh đều phải ngưỡng mộ mẹ anh, trong lòng anh còn có một tâm tư sâu kín, đó là anh hy vọng tất cả mọi người đều biết, cha mẹ nhận nuôi anh là không sai.
Hơn nữa anh cũng biết Bảo Châu muốn làm một vài điều gì đó, anh và cô có ý tưởng giống nhau, Bảo Châu cũng hy vọng bản thân có thể làm nên chuyện, là vì kiếm tiền cũng là vì chứng minh bản thân.
Cô nhìn trúng công việc mở lớp học bổ túc, còn Bảo Sơn cảm thấy việc sản xuất trang phục và phụ kiện linh tinh càng kiếm được nhiều tiền hơn.
Nhưng anh sẽ càng vui hơn nếu cùng làm với Bảo Châu.
Mặt khác Bảo Châu nói cũng có lý, bọn họ không có gốc gác hay kinh nghiệm gì cả, lại còn đang ở thủ đô, so với việc sản xuất trang phục chi bằng làm việc gì đó ổn thỏa một chút. Bọn họ đều là sinh viên, việc mở lớp học bổ túc lại càng thích hợp với bọn họ.
Bảo Sơn: "Tuy nói đã có người bắt đầu buôn bán nhưng anh không tán thành chúng ta làm việc gấp rút. Không ở trong tình huống cấp thiết, anh đồng ý lựa chọn những việc ổn thỏa trước.
Bảo Châu gật đầu: "Em hiểu rồi ạ.
Bảo Sơn và Bảo Châu có suy nghĩ của riêng mình, cũng rất mau chóng vì điều này mà bắt đầu chuẩn bị.
Trước tiên Bảo Châu lập ra cho mình một bảng kế hoạch, mục tiêu của bọn họ không phải là lập tức tổ chức lớp học bổ túc mà trước tiên là phải học tập, chỉ khi bọn họ thành công thì mới có thể tổ chức thật tốt lớp học bổ túc.
Hơn nữa tuy đã biết chính sách sẽ như thế nào, nhưng khi chính sách chưa được ban xuống, Bảo Châu cũng không dự định bắt đầu tiến hành, cô không phải là người vì làm "trước" một chút mà đẩy bản thân vào trạng thái không ổn định.
Vốn dĩ khi còn học cấp ba Bảo Sơn và Bảo Châu tham gia thi đấu đã nhận được rất nhiều danh hiệu, bọn họ không chỉ ham thích tham gia các cuộc thi, mà việc học hành cũng không bị ảnh hưởng.
Điều đáng nói nhất là, bọn họ không học thiên về một môn nào, mà hầu như thành tích ở môn nào cũng đều tốt.
Đương nhiên, trước đây Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không học lệch, việc lựa chọn tự nhiên hay xã hội chỉ là lựa chọn tương đối, nhưng cái "tương đối" này lại hoàn toàn khác với người khác. Ngoài việc này ra, Bảo Sơn cũng bắt đầu xem xét những nơi xung quanh trường học xem nơi nào thích hợp để tổ chức lớp học bổ túc, chọn chỗ xa một chút cũng không phải là không thể, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy chỗ gần một chút thì càng tiện hơn cho việc học tập. Hơn nữa......
1064 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận