Bảo Sơn: "Anh có thể hiểu được vì sao em muốn lôi kéo Ngụy Điềm Điềm học tập, nhưng anh không thể hiểu được tại sao em lại muốn lãng phí thời gian đi học, tuy thật sự là có thể ôn bài, nhưng đối với em mà nói chưa chắc đã có thể học thêm được kiến thức."
Bảo Châu phồng má hỏi: "Vậy anh nói xem sao em lại muốn lôi kéo Ngụy Điềm Điềm học tập?"
Bảo Sơn: "Em không yên tâm cậu ấy, sợ cậu ấy làm ảnh hưởng em ôn tập, cho nên em lôi kéo cậu ấy học theo. Thứ nhất, cậu ấy ở bên cạnh em, em có thể trực tiếp quan sát cậu ấy; thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất, cậu ấy học mệt rồi sẽ không có thời gian giở trò. Cho dù cậu ấy không vui cũng vô dụng, mọi người sẽ chỉ nói cậu ấy không biết tốt xấu, em có thể được đánh giá cao về đạo đức. Em căn bản không cần suy xét cậu ấy muốn làm gì, bởi vì cái gì cậu ấy cũng làm không được.
Cậu ấy không có thời gian không có sức lực, hơn nữa Ngụy Điềm Điềm cũng không phải người thông minh, cậu ấy không rõ trong lòng em nghĩ gì, mà mọi người đều cho rằng em thật tình muốn tốt cho cậu ấy, hoàn cảnh cũng sẽ khiến cậu ấy tin tưởng điểm này. Cho dù là thật sự muốn làm gì, nếu đối tượng là em thì cũng sẽ phải do dự"
Bảo Châu bật cười.
Bảo Sơn: "Đương nhiên, nếu cậu ấy có thể học giỏi cũng có nghĩa là em đã làm chuyện tốt.
Bảo Châu cảm thán: "Quả nhiên trên đời này người hiểu em nhất chính là anh Nếu như Chiêu Đệ không yên tâm, thì anh trai cô không cần cô nói gì cũng có thể lập tức hiểu rõ cô làm như vậy là có ý gì.
Cô nói: "Anh của em là tốt nhất"
Bảo Sơn nhếch miệng, nói: "Đó là đương nhiên, tuy anh không hiểu rõ tại sao lại muốn học bù....
Chuyện này không giống như những việc Bảo Châu sẽ làm.
Bảo Châu chớp chớp mắt, cười nói: "Anh đoán xem?
Bảo Sơn: "Đoán không được. Anh cẩn thận suy nghĩ, nói: "Anh không cho rằng em chỉ đơn thuần là có lòng tốt.
Bảo Châu không phải một đứa con gái hư hỏng, cô là tiểu tiên nữ đáng yêu nhất trên đời, nhưng tiểu tiên nữ không phải thánh mẫu, không thể nói sẽ không làm việc trả thù.
Bảo Sơn suy nghĩ, cảm thấy nhất định có mỗi mình là không biết, đối với những tin tức thế này, anh có chút thiếu sót.
"Có liên quan với chị Chiêu Đệ"
Bảo Châu búng tay một cái, lần này bọn họ về nhà, từ chỗ mẹ đã biết được vì sao chị Chiêu Đệ không khoẻ.
Tuy không dám khẳng định nhưng cách nói trọng sinh này, người thiếu niên có kiến thức sâu rộng cũng đã từng nghe qua.
Cho nên Chiêu Đệ khác thường mới có thể dẫn đến Bảo Châu khác thường.
"Cũng có quan hệ với lần thi đại học này.
Bảo Châu lại búng tay một cái, nói: "Em không hề nghi ngờ có thể thi đại học hay không, cái em hoài nghi chính là sẽ có người mạo danh thay thế học đại học.
Bảo Sơn trở nên nghiêm túc.
Mũi chân Bảo Châu vẽ vẽ trên mặt đất: "Chị Chiêu Đệ quá khẩn trương, bản thân em đã nhìn ra được"
Bảo Sơn: "Là Ngụy Điềm Điềm?"
Bảo Châu nhấp miệng: "Em đoán chị ấy cũng không xác định, nếu không thể khẳng định, thì thay vì vậy chúng ta cứ khiến mọi người cùng nhau học không phải rất tốt sao?"
Bảo Sơn trầm mặc một chút, bật cười: "Vậy ra là thế"
Bảo Châu cười nói: "Em còn có thêm một chiêu nữa......"
Bảo Sơn rất hiểu Bảo Châu. Tuy chỉ là một cô gái đơn thuần đáng yêu nhưng từ nhỏ đến lớn đều rất hiểu biết, đầu óc mau lẹ, ví dụ như lúc này đây, mặc dù Chiêu Đệ không nói gì nhiều, cô ấy chỉ có biểu hiện không hợp lý, nhưng Bảo Châu có thể lập tức nhận ra là có chuyện gì.
Có lẽ không nhất định là phải đoán chính xác, nhưng Chiêu Đệ ở bên cạnh cô, cô có thể kịp thời điều chỉnh cái nhìn của mình. Cũng tương tự như vậy, người bị chú ý như Ngụy Điềm Điềm cũng bị Bảo Châu kéo về bên cạnh, mỗi ngày đều quan sát việc học hành.
Bảo Sơn: "Em tính toán......"
Bảo Châu cười hì hì: "1/5 đi?"
Cô buông tay: "Năm nay hạng nhì cuộc thi lao động là quang vinh, anh nói nếu em còn lấy hạng nhất thì sẽ thế nào?"
Bảo Sơn: "Năm trước là bất ngờ, tình hình năm nay thì khác, mọi người đều chú tâm học tập, anh cảm thấy sẽ đem em làm nhân vật điển hình để đưa tin Bảo Châu gật đầu, nói: "Em không chắc là có thể thành công nhưng em sẽ nỗ lực hết sức mình. Nếu em làm nhân vật điển hình, nhất định em sẽ mời bọn họ đến xem trường của chúng ta"
Bảo Sơn: "
Anh bật cười: "Em đúng là rất có ý tứ đấy chứ.
Anh đã hiểu Bảo Châu muốn biểu đạt ý tứ, sau đó lại nói: "Vậy cũng không cần phải đi học....."
Bảo Châu trừng mắt, nói: "Em muốn luyện tập trước mà. Anh à, anh đã quên chúng ta nói gì với nhau rồi sao? Chúng ta muốn chia sẻ giúp mẹ. Em nghĩ ngay từ đầu tích góp tiền xây dựng nhà xưởng gì đó cũng không phải tốt lắm. Nhưng chúng ta có thể làm giáo viên"
Đôi mắt Bảo Châu sáng ngời, nói: "Bởi vì là tới thời chị Khương Việt, học tập là chuyện rất quan trọng"
Bảo Sơn: "Em nói có lý" Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng kiêu ngạo: "Khó lắm mới có được cơ hội như vậy, chúng ta nhất định phải nắm chắc, em không cảm thấy chuyện này ảnh hưởng đến chuyện học của em, em thật sự cảm thấy lúc sửa sang lại đề cương giảng bài, em lại một lần nữa ôn tập chút văn chương của mình, vậy thì rất tốt chứ sao. Vừa có thể học vừa có thể luyện tập chuẩn bị cho sau này, được như vậy thì còn gì bằng nữa.
1036 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận