Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 633: chương 633

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Lẽ nào anh lớn lên giống quỷ lắm sao?
Hiện trường phát ra tiếng kêu thảm thiết hết đợt này đến đợt khác.
Bảo Châu im lặng bịt kín lỗ tai, trợn tròn mắt, tại sao lại nói anh trai cô như vậy?
Nhưng cũng may, những người này cũng mau chóng phản ứng lại, nhìn anh lại một lần nữa, lắp bắp nói: "Em, em.."
Bảo Sơn: "Em là Điền Bảo Sơn"
"Điền Bảo Sơn?"
"Thật xin lỗi vì đã dọa các em rồi, là do em rất giống một người quen quá cố của chúng tôi......"
Bảo Sơn:
Câu này anh đã từng nghe qua rất nhiều rồi.
Lúc còn ở quê nhà, những người nghiên cứu viên đến vận chuyển thiên thạch đã nói vậy.
Anh mỉm cười: "Em cũng từng nghe qua người khác nói như vậy rồi"
Bảo Sơn chỉ nói hai câu, Bảo Châu gật đầu bổ sung: "Đúng đúng, lúc ấy bọn họ thấy anh trai em cũng giống như thấy quỷ vậy đó"
Dù sao mọi người cũng là người trưởng thành, lúc này mới nhìn lại Bảo Sơn, xác thật không phải là người bọn họ quen biết. Nhưng kinh ngạc thì vẫn thật sự kinh ngạc, một vài giáo viên vây quanh Bảo Sơn sau đó nhìn anh chằm chằm.
Người này nói: "Đôi mắt rất giống, đôi mắt là giống nhất.
Người kia nói: "Nói bậy, tôi cảm thấy là dáng vẻ, không riêng gì vẻ bề ngoài mà ngay cả khí chất cũng giống....."
Lại một người khác nói: "Tôi cảm thấy ngũ quan đều giống, nhưng mà nếu nhìn kỹ cũng không giống lắm, cậu ấy có góc cạnh rõ ràng, lão Lôi thì có chút hào hoa phong nhã.
"Đúng vậy, vẫn là có chút không giống, vừa nhìn thì có vẻ giống, nhìn kỹ thì có nhiều chỗ rất khác nhau"
"Tôi cảm thấy..."
Bảo Sơn cảm thấy mình giống như một con gấu trúc, bị người ta vây quanh nhìn xem, không chỉ có những người này vây quanh nhìn xem, mà những người khác cũng giống như đang xem phim.
"Nếu không phải tuổi không phù hợp thì tôi lại cảm thấy là con trai lão Lôi"
Đây chính là tiếng lòng của mọi người.
Nhưng mà tính toán lại thì thấy không đúng lắm.
Nếu nói là con trai giáo thụ Lôi thì bọn họ cũng biết, còn Điền Bảo Sơn thì trẻ hơn một chút; Nếu nói là cháu nội, thì tuổi như vậy cũng không khớp.
Nếu giáo thụ Lôi còn sống, thì đương nhiên là tính thế nào cũng đều được, nhưng điều quan trọng là, ông ấy đã sớm không còn nữa. Cho nên tuổi này nhất định là không đúng rồi.
"Nhà em ở Cát Tỉnh sao? Chỗ nào ở Cát Tỉnh? Nhà em còn có họ hàng thân thích nào không? Người này sao có thể lớn lên giống đến vậy?"
Bảo Châu nhìn những người này nhiệt tình thảo luận, nói: "Cái kia, chúng ta có thể...... xử lý thủ tục trước được không ạ?"
Những người này càng ngày càng nói nhiều!
Theo lý thuyết, nếu tạm gác lại nửa năm, nhóm học sinh thứ hai nhập học, khả năng sẽ không đến mức có kết quả như thế này, còn bây giờ vì sao lại như thế này? Còn không phải bởi vì là không có ai giúp đỡ sao. Lần đầu tiên khôi phục thi đại học nên chẳng trách việc lại có nhiều người như vậy.
Bởi vì như vậy mới dẫn tới Điền Bảo Sơn bị vây quanh nhìn ngó.
Nhưng nếu trễ nửa năm, có học sinh hỗ trợ thì sẽ không đến mức này.
"Đúng đúng đúng hãy mau chóng làm thủ tục trước.
Cô giáo cuối cùng cũng nhớ tới Tiểu Bảo Châu bị vứt sang một bên, cô giáo nói: "Đây là tài liệu của em, em còn được phân đến ký túc xá, em có nhìn thấy con đường này không? Đi hướng tây......"
Bảo Châu dạ một tiếng, đến lượt Bảo Sơn, cô giáo lại cảm thán: "Lúc tôi còn trẻ, nam thần cũng còn trẻ; giờ tôi già rồi, người vẫn còn trẻ..."
Bảo Sơn không nhịn được: "Em thật sự không phải mà Cô giáo: "Cô biết em không phải, nhưng em lớn lên rất giống, cô chịu không được mới có cảm giác này....."
Cô giáo rất phiền muộn, nhanh chóng xử lý thủ tục cho Bảo Sơn, xua tay: "Mau đi đi"
Cuối cùng Bảo Sơn và Bảo Châu cũng được giải thoát rồi, rõ ràng là trời rất lạnh, ấy mà lại còn nảy sinh thêm chuyện.
Giang Lâm và Vương Bằng còn đang đợi bọn họ, Giang Lâm là vì gặp lại người quen cũ, còn Vương Bằng chính là do nhàn rỗi.
Mấy người bọn họ đi cùng nhau, Bảo Châu lập tức chạy đến trước mặt mẹ mình, kể hết chuyện vừa rồi, Thích Ngọc Tú kinh ngạc: "Thì ra là như vậy. Bởi vậy mẹ thấy bên kia nhiều người vậy mà.
Bảo Sơn: Vậy sao mẹ không qua bên đó?"
Thích Ngọc Tú trả lời: "Mẹ biết các con không thể gây chuyện.
Cô ấy biết rất rõ về điều này, hơn nữa thấy đông sinh viên và giáo viên như vậy, Thích Ngọc Tú cảm thấy có chút rụt rè.
Cô ấy nói: "Đi thôi, chúng ta mau đến ký túc xá.
Lúc này Vương Bằng cảm thán: "Mẹ cậu trông trẻ thật.
Nghĩ cũng phải, Bảo Sơn và Bảo Châu đều mới mười tám, mười chín tuổi, Thích Ngọc Tú ít nhất cũng phải bốn mươi, nhưng nếu nói cô ấy mới ba mươi thì cũng sẽ có người tin. Điều này thật sự làm người khác tổn thương, Vương Bằng trông còn già hơn người làm mẹ như Thích Ngọc Tú. Vương Bằng rất buồn phiền, anh ta nhìn qua Mắt Kính Nhỏ Giang Lâm, cậu nói: "Haizz, thật là trẻ, trông còn trẻ hơn anh nhiều"
Đúng là vạn tiễn xuyên tâm.
1026 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận