Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 701: Chương 701

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu nghiêng đầu: "Hừ"
Tuy nhiên sau đó lại nhanh chóng chuyển sang trạng thái kinh ngạc và hỏi: "Mặt anh làm sao vậy?
Ai đánh anh?"
Cô lập tức không vui, tuy cô rất giận anh trai nhưng người khác đánh anh thì không được.
"Ai đánh?"
Cô chống nạnh: "Em đi tìm hắn tính sổ"
Mẹ có tức giận cũng sẽ không đánh Bảo Sơn, vậy thì nhất định là do người khác.
Bảo Sơn: "Anh Kiến Kỳ đánh.
Bảo Châu tròn xoe hai mắt, lập tức lao ra, Bảo Sơn vội giữ chặt em gái, nói: "Là do anh không tốt, anh ấy biết lựa chọn của anh nên muốn vì mẹ mà đòi lại công bằng"
Bảo Châu: "Vậy cũng không thể đánh anh như vậy"
"Là anh nên bị đánh mà? Bảo Sơn kéo cô, nói: "Tối qua anh đã đến bệnh viện kiểm tra rồi, không có chuyện gì đâu. Em xem, anh có mua cơm sáng cho em, có bánh bao nhân thịt bò mà em thích ǎn."
Bảo Châu: "Hả? Ở đâu mà có thể mua được nhân thịt bò, đã lâu lắm rồi em không ăn...... À không đúng, hiện tại em đang rất giận anh"
Bảo Châu lập tức nghiêm mặt.
Khóe miệng Bảo Sơn cong lên.
Những người khác: "......" Tạm biệt.
Bảo Sơn: "Sáng nay có tiết, chúng ta cùng đi thôi, anh biết em rất tức giận nhưng anh thật sự có thể giải thích."
Bảo Châu hừ một tiếng.
Bảo Sơn nhìn về phía Ôn Nhu, dù sao thì Ôn Nhu cũng lớn tuổi hơn một chút nên cũng lập tức hiểu rõ: "Chúng tôi đi trước đây.
Chị ta kéo những người khác đi trước, Đinh Lan: "Đi gì chứ? Bảo Châu còn ở đây mà"
Ôn Nhu: "..."
Chị ta và Bạch Chân Tâm, mỗi người kéo một tay Đinh Lan.
Mọi người đều rời khỏi, Bảo Sơn và Bảo Châu vừa đi vừa ăn, Bảo Sơn nói: "Anh xin lỗi vì đã làm em đau lòng"
Bảo Châu: "Hừ"
Bảo Sơn: "Lần này anh quyết định đi cùng ông nội, kỳ thật là xuất phát từ 3 điểm.
Bảo Châu vểnh tai lắng nghe, thật sự lúc vừa mới biết tin, máu nóng cô dâng cao, đầu óc không rõ ràng, bây giờ ngủ một giấc, cả người đã trở lại bình thường.
Bảo Châu ngược lại đã có thể lắng nghe, cô không trả lời nhưng hiển nhiên cũng đang nghe. Bảo Sơn: "Đầu tiên chính là ông nội đã lớn tuổi, hơn nữa sức khỏe cũng không được tốt, tuy ông ấy không chăm sóc anh nhưng dù sao đó cũng là ông nội của anh, năm đó là thời kỳ chiến loạn, cũng khó nói được ai đúng ai sai, anh không muốn đợi đến khi ông ấy không còn nữa rồi mới hối hận.
Cho nên anh muốn tranh thủ thời gian còn lại ở bên cạnh ông ấy mấy năm" Anh tiếp tục nói: "Điểm thứ hai chính là anh không thể là Điền Bảo Sơn"
Bảo Châu nghe được câu này lại lập tức phát hỏa, Bảo Sơn ngăn cô lại, nói: "Nếu anh là Điền Bảo Sơn, anh vĩnh viễn chỉ có thể là anh trai của em"
Anh cực kỳ nghiêm túc: "Anh nhất định phải mang họ Lôi, sau này chúng ta mới có thể không giống nhau. Bảo Châu là cô gái thông minh, trong nháy mắt đã hiểu rõ ý của Bảo Sơn, khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt né tránh, nói: "Em không nói nữa, em phải đi trước đây.
Bảo Sơn túm chặt lấy cô, nói: "Em đừng đi, anh nói không phải bắt em lập tức đáp lại anh cái gì, anh chỉ hy vọng em biết anh nghĩ như thế nào. Quả thật, dù là ông nội hay là mẹ thì cũng đều không cho phép anh trực tiếp nói với em chuyện này. Ông nội cảm thấy bây giờ nói những chuyện này là quá sớm, sợ sẽ ảnh hưởng đến em. Còn mẹ thì sợ sau khi anh rời khỏi, tiếp cận những chốn phồn hoa bên ngoài thì tình cảm sẽ phai nhạt, như thế sẽ có hại cho em. Nhưng Bảo Châu à, chúng ta từ nhỏ lớn lên cũng nhau, giữa chúng ta không có bí mật, anh không muốn gạt em, anh cũng không muốn giấu diếm tâm tư của mình. Không có ai hiểu mình bằng chính bản thân mình, anh tin tưởng vững chắc một chuyện là anh muốn cùng em ở bên nhau. Dù anh có thêm nhiều kiến thức cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến tình cảm này.
Bảo Châu im lặng.
Bảo Sơn nghiêm túc: "Những lời anh nói là thật lòng, anh cũng chỉ vì muốn có một cơ hội...
Bảo Châu nhấp miệng không nói gì thêm.
Bảo Sơn tiếp tục nói: "Điểm thứ 3 chính là anh cũng muốn thử xông pha một lần, anh cũng muốn có chút thành tựu. Có lẽ em cảm thấy anh như vậy rất nhàm chán và ấu trĩ, nhưng anh rất muốn chứng minh bản thân mình, cũng rất muốn chứng minh năm đó cha mẹ nhận nuôi anh là hoàn toàn không sai. Anh sẽ áo gấm về làng, anh cũng sẽ không làm cho bọn họ thất vọng" Anh nhìn vào không trung, nói: "Có lẽ hôm nay chúng ta đi đến đây, cảm thấy đại đội Được Mùa cũng không là gì, rõ ràng chỉ là một nơi nhỏ bé như vậy, riêng anh thật sự vẫn luôn ghi nhớ rất rõ mọi chuyện khi còn nhỏ. Bọn họ như thế nào cũng không quan trọng nhưng anh không muốn anh là một khúc mắc. Anh chỉ muốn mọi người biết, anh hoàn toàn không phải sao chổi. Anh cũng sẽ khiến mọi người biết mẹ không uổng công nuôi dưỡng anh. Có lẽ ở trong nước anh cũng có thể làm được những điều đó nhưng nó quá chậm. Anh muốn mau mau một chút.
1034 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận