Bảo Sơn và Bảo Châu cùng nhau lớn lên, cảm xúc của cô thay đổi, đương nhiên anh cũng cảm nhận được, bây giờ có nói gì thì vẫn còn sớm, anh cũng chưa từng nói nhiều, chỉ nắm tay em gái, nhìn xe phía sau dừng lại, một ông lão từ trên xe bước xuống, đúng là người lúc trước anh đã gặp ở trên xe lửa.
Ông Lôi nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt, dáng anh cao gầy, thấy anh giống như thấy chính mình khi còn trẻ.
Có đôi khi huyết thống là thứ gì đó rất thần kỳ, liếc mắt nhìn một cái, ông lập tức cảm thấy đứa nhỏ này có quan hệ ruột thịt với ông, bây giờ lại càng cảm thấy điều này hoàn toàn không sai.
"Mời hai người đi theo vào trong Mấy người bọn họ cùng đi vào khu dạy học, phó hiệu trưởng tiếp đón bọn họ sau đó sắp xếp cho bọn họ ở phòng khách.
Tình huống này khiến người ta vô cùng mơ hồ nhưng phó hiệu trưởng cũng không hỏi nhiều. Mấy người bọn họ ngồi ở phòng khách, hai người đàn ông khỏe mạnh bên cạnh ông Lôi đứng ở của.
Bảo Sơn không mở miệng trước mà là ông Lôi mở miệng trước: "Cậu có thể là cháu nội của tôi. Bảo Sơn không phản bác nhưng cũng không thừa nhận, chỉ nói: "Vậy làm sao ông có thể chứng minh được điều đó?"
Ông Lôi: "Chúng ta có thể xét nghiệm ADN, tôi cần một sợi tóc của cậu, nếu có thể lấy máu thì càng tốt"
Bảo Sơn không có chần chờ liền gật đầu đồng ý.
Mặc kệ như thế nào đều phải sau khi chứng thực mới có thể xác định, khi chưa có chứng thực thì nói nhiều cũng không có ý nghĩa.
Anh nói: "Tôi có thể phối hợp với ông, nhưng tôi nghĩ tốt nhất ngài nên chuẩn bị tâm lý, có thể là tôi, cũng có thể không phải là tôi"
Ông Lôi gật đầu: "Cái này tôi biết rõ chứ"
Nhưng rất nhanh ông lại nói: "Nhưng tôi nghĩ cậu có thể xem thử cái này.
Ông đưa ảnh chụp ra, Bảo Sơn cúi đầu nhìn ảnh chụp, ảnh chụp ba người đàn ông rất giống nhau, chẳng qua ba người này và ông lão trước mặt có quan hệ gì?
Ông Lôi cũng không giấu giếm, ông kể lại tất cả mọi chuyện một lần nữa.
Chỉ là sau khi nói xong thì thấy hai người thiếu nam thiếu nữ trước mặt có biểu cảm vừa kinh ngạc vừa quái dị.
"Cậu cảm thấy như thế nào?"
Ông nghi hoặc: "Là có cái gì đó không ổn à?"
Bảo Sơn lắc đầu, nói: "Không có ạ. Chỉ có thể nói có một số việc thật sự rất trùng hợp. Ngài nói gặp một trận nổ lớn, lúc đó mẹ tôi cũng ở đó, hơn nữa bởi vì chuyện lần đó mà bị thương một lỗ tai, khå năng nghe được rất kém"
Lúc này thì ông Lôi chấn động rồi. Tuy nhiên rất nhanh trong lòng ông lại bắt đầu cảm thấy khổ so.
Cát Tỉnh không nhỏ, ông lại có thể gặp được mẹ nuôi của Điền Bảo Sơn là Thích Ngọc Tú, điều đó đã nói lên khoảng cách giữa ông và vợ cùng con trai mình đã rất gần rồi, bởi vì sự việc kia mà ông bị thương, nên không thể tiếp tục tìm kiếm, ngược lại phải trở về Anh quốc điều trị. Thật là đáng tiếc!
Suy nghĩ một chút thì chỉ có thể nói một câu là vận mệnh trêu đùa.
Nếu... nếu như không có sự việc kia thì ông đã tiếp tục tìm kiếm, như vậy có thể cũng đã tìm được vợ và con trai mình rồi.
Ông nhắm mắt lại, không bao lâu sau lại mở ra và nói: "Thật là vận mệnh trêu đùa"
Thật ra ở trong lòng, trong tiềm thức, ông đã xác định Bảo Sơn chính là cháu nội của ông. Ông nhìn đứa trẻ đang ngồi trước mặt, nói: "Mấy năm nay tôi đã để mọi người chịu khổ rồi. Bảo Sơn sửng sốt, sau đó lập tức phản bác: "Không hề có chuyện chịu khổ, nhà tôi sống rất tốt. Anh nghiêm túc: "Mẹ tôi rất yêu thương chúng tôi, mẹ luôn muốn cho chúng tôi những điều tốt nhất"
Cuộc sống của bọn họ không chỉ không khổ sở mà còn vô cùng xán lạn.
Sau khi trò chuyện xong thì Bảo Sơn và Bảo Châu quay về sớm, tuy là về sớm nhưng ký túc xá trường học vẫn có thể vào xin ở lại, đại học lúc này vẫn còn có chút nhân tính.
Khi Bảo Châu trở lại ký túc xá nữ, mở cửa ra thì thấy phòng ngủ đầy đủ bảy người chỉ thiếu mỗi mình cô.
Bảo Châu: "Cô hoài nghi mọi người tụ tập sau lưng cô, bây giờ đã có chứng cứ rồi nha.
"A! !!" Đinh Lan và mấy người khác lập tức xông tới ôm lấy Bảo Châu, nói: "Bảo Châu à, cuối cùng cậu cũng đã về rồi"
Bảo Châu: "Các cậu đây là......"
Hóa ra vào hôm chia sẻ tâm tư trước kỳ nghỉ ở ký túc xá, đúng là rất có hiệu quả, mọi người đều cảm thấy nếu hiện tại có cơ hội này hay là nên kiếm ít tiền.
Cho nên tất cả đều đã trở lại, đạo lý này cô đều hiểu nhưng cô vẫn nhìn về phía người địa phương duy nhất ở đây là Quan Tâm.
"Sao cậu đã quay lại đây rồi?"
Quan Tâm: "Chị tôi với anh rể dẫn mấy đứa nhỏ về nhà ở, trong nhà ồn ào lắm nên tôi quyết định quay lại trường học.
Tuy ở phòng ngủ cũng chỉ được có mỗi cái giường, nhưng vẫn rộng rãi hơn ở trong nhà, ngoài ra cũng thanh tịnh hơn nhiều.
Cô ấy không nhịn được, nhỏ giọng nói: "Cháu trai bên ngoại thường hay lấy đồ của tôi mà không xin phép, còn xé sách của tôi, mỗi lần như vậy tôi đều không vui, chị của tôi còn đẩy ngã và đánh tôi, nói tôi khinh thường nhà bọn họ.
1014 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận