Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 746: Chương 746

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Lý Kiến Kỳ: "Nhưng anh lại cảm thấy cô ta không hề ngốc, nếu thật sự hoàn toàn vô tâm thì sẽ không lập tức tranh thủ buôn bán như vậy. Trước kia cô ta không thể hiện ra là bởi vì mọi người đều không được cô ta đánh giá cao nên đâm ra không muốn tiếp xúc, em xem ông bà Thẩm không phải đối xử với cô ta rất tốt sao? Tuy đã có cháu đích tôn là Thẩm Bình nhưng cũng không hề bạc đãi Thẩm An chút nào"
Chiêu Đệ: Anh nói cũng rất có lý.
Thích Ngọc Tú mỉm cười: "Như vậy thành ra cũng tốt, Ngọc Trinh cũng không cần vì đứa con gái này mà nhọc lòng nữa.
Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ suy nghĩ một chút rồi đều gật đầu: "Vậy cũng phải ạ.
Thẩm An cho dù có như thế nào thì cũng không có quan hệ gì với bọn họ, hơn nữa tuy Thẩm An cao ngạo nhưng cũng không làm chuyện gì xấu, có thể nỗ lực để có được cuộc sống tốt lại là một chuyện đáng khen đấy chứ.
Thích Ngọc Tú nói: "Nhìn thấy các cháu đều bắt đầu vì cuộc sống sinh hoạt mà kiếm tiền, thím mới có cảm giác các cháu thật sự đều đã trưởng thành hết cả rồi.
Lý Kiến Kỳ: "Cháu thấy Muội Tuyệt cũng trở thành một cô thiếu nữ rồi, nhìn lại bản thân mình đã già thật rồi.
Thích Ngọc Tú trừng mắt liếc cậu một cái, nói: "Thím còn chưa nói là thím già rồi, vậy mà sao cháu lại nói mình già kia chứ? Chúng ta đều còn trẻ cả. Thím nói cho cháu biết, nếu cháu sống đến một trăm tuổi, thì năm mươi tuổi vẫn còn được coi là trai tráng khỏe mạnh. Cháu mới có bao nhiêu tuổi đâu chứ, sao cứ phải nói nhăng nói cuội. Nếu cháu mà già thì chẳng khác nào thím phải chôn dưới đất rồi sao? Thím không muốn nhận mình già đâu nha."
Lý Kiến Kỳ bật cười, nói: "Được thôi ạ, cháu không già, một chút cũng không già." Khóe miệng cậu tươi cười, nói: "Thím Tú à, cháu rửa như thế này đã được chưa?"
Thích Ngọc Tú: "Được rồi đó, cái này phải ăn nguyên vị mới ngon.
Cô ấy nói tiếp: "Từ trước tới nay thím còn chưa ăn qua thứ này bao giờ"
Lý Kiến Kỳ kinh ngạc: "Vậy tức là thím chưa từng làm qua sao ạ? Nhưng mà cháu lại thấy thím làm thuần thục như thế cơ mà......"
Thích Ngọc Tú đắc ý, nói: "Thím đã xem qua cách người ta làm. Cháu không phát hiện Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều có tài nghệ nấu nướng rất giỏi sao? Đừng nói là cháu nghĩ gia đình thím có tài năng thiên bẩm nha? Cho dù là nấu ăn hay làm gì thì cũng đều phải học hỏi mà Lý Kiến Kỳ: "Cháu cũng ngầm đoán ra được một chút.
Chiêu Đệ: "Cháu còn tưởng có một vị cao nhân ẩn sĩ nào đã dạy cho bác chứ Thích Ngọc Tú: "Cháu thật là khoa trương...... Gì mà cao nhân ẩn sĩ chứ. Chỉ đơn giản là nghe Bình thư thôi."
Chiêu Đệ vẫn luôn cảm thấy cả nhà bác cả có chút kỳ quái, nhưng sau khi tiếp xúc cô lại cảm nhận được bọn họ không giống với mình, cũng không phải là một lần hai lần mà cô thấy như vậy. Cho nên Chiêu Đệ đã nghĩ đến chuyện liệu có thể bọn họ đã gặp được cao nhân gì đó hay không...... Nhưng mà suy nghĩ này có hơi kha trương một xíu.
Hiện tại xem ra là do cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
Thích Ngọc Tú đang cho muối vào, cảm thán nói: "Thím thấy phiền nhất chính là bước này, có trời mới biết được rốt cuộc cho nhiều hay ít mới là đủ, lúc mới bắt đầu làm thím nhìn thấy bước nào mà cho một chút sẽ cảm giác phiền chết đi được"
Nếu là như vậy thì ngay cả Chiêu Đệ cũng còn thấy phiền nữa huống chi.
"Cũng không phải......" Chiêu Đệ: "Cháu cũng thấy phiền lắm ạ......
Mấy người bọn họ nói chuyện với nhau trong chốc lát, Chiêu Đệ nói: "Bác cả, có phải sắp tới đây bác phải về thủ đô không?"
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Đúng vậy, Bảo Sơn nói mùa hè năm nay tốt nghiệp sẽ trở về, cũng không biết có đúng là hè hay không nữa"
Cô thật sự rất trông đợi đến ngày Bảo Sơn trở về, theo tính toán chính xác thì Bảo Sơn đã đi được bốn năm rồi. Bốn năm này bọn họ chỉ mới liên lạc có một lần, thoạt nhìn thời gian trôi qua thật mau, nhưng mỗi khi Thích Ngọc Tú nhớ tới Bảo Sơn thì vẫn khó tránh khỏi cảm giác mất mát. Nói tới đây, Thích Ngọc Tú đột nhiên nhìn về phía Chiêu Đệ, vừa lúc thấy được trong mắt Chiêu Đệ lo lắng sốt ruột.
Cô ấy...... đang lo lắng sao?
Thích Ngọc Tú cụp mắt xuống, nói: "Không biết có bị trì hoãn gì hay không......"
Chiêu Đệ vắt hết óc suy nghĩ, cô ấy nhớ rõ..... Kiếp trước Bảo Sơn không quay trở về vào năm nay, đương nhiên cô ấy sẽ không biết rõ được nguyên nhân là gì, kiếp trước cô và cả nhà bác cả không thân thiết như bây giờ.
Nhưng cô dám khẳng định là năm nay Bảo Sơn không quay trở về.
Chiêu Đệ không biết rõ nguyên nhân nên chỉ có thể an ủi: "Cho dù năm nay có không quay về thì sang năm nhất định cũng sẽ về thôi ạ."
Thích Ngọc Tú nhướng mày: "Phải vậy...... không?" Cô ấy hơi mỉm cười, nghe theo lời Chiêu Đệ, rồi nói: "Vậy nhất định là có chuyện quan trọng gì đó nên mới chậm trễ.
Lúc này Lý Kiến Kỳ nhìn về phía Chiêu Đệ, trực giác của Chiêu Đệ mách bảo cô ấy nên nhanh chóng chuyển đề tài.
1067 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận