Lúc này, mấy mẹ con Thích Ngọc Tú cũng ra tới, cô ấy nhận ra: "Là nghiên cứu viên Trương sao?
Cậu không sao chứ? Này thật sự không sao đúng chứ? Đây là con trai lớn của tôi, có chuyện gì vậy?"
Cô nghi hoặc nhìn Bảo Sơn, lại nhìn nghiên cứu viên Trương, ngay sau đó lại nhìn thẳng nghiên cứu viên Trương.
Cho dù là thế nào nhất định không phải là con trai cô có vấn đề, vậy người có vấn đề chính là người ngoài. Nghiên cứu viên Trương vẫn không ngừng thét chói tai, cho đến khi ổn định lại tinh thần một chút, hắn đưa tay chỉ vào Bảo Sơn: "Cậu, cậu, cậu......"
Bảo Sơn: "Cháu là một người đang sống sờ sờ ra đây kia mà"
Ngừng lại một chút, nhóc nói tiếp: "Cháu không hề cảm thấy mình lớn lên giống quỷ như chú nói"
Nói như thế khác nào sỉ nhục người khác?
Lẽ nào nhìn nhóc trông rất dọa người khác sợ chết khiếp sao?
Nhóc tiến lên túm lấy người kia kéo dậy, Bảo Sơn bây giờ đúng là một thiếu niên tràn đầy thể lực, túm một cái đã có thể kéo người đàn ông trung niên gầy ốm kia lên.
Hình như cảm nhận được độ ẩm từ lòng bàn tay Bảo Sơn, cuối cùng hắn cũng nhìn kỹ Bảo Sơn một cái, lấy tay che ngực: "Không, không phải quỷ"
Bảo Sơn:
Cuối cùng thì nghiên cứu viên Trương cũng đã có phản ứng lại, cảm thấy vừa rồi mình phản ứng thái quá nên lập tức xấu hổ.
Hắn lắp bắp nói: "Tôi, tôi, là tôi nhận nhầm người......"
Hắn nhìn thoáng qua Bảo Sơn, rồi lại nhìn thoáng qua Bảo Sơn lần nữa, lại nhìn Bảo Sơn thêm lần nữa.
Bảo Sơn không thể nhịn được nữa: "Làm gì có con quỷ nào tốt như cháu chứ?"
Không thể không nói người nhà bọn họ ở phương diện này vẫn rất tự tin.
Bảo Châu là đứa ngọt miệng, lại là người lạc quan rộng lượng, rất biết cách khen người, đặc biệt là đối với người trong nhà, cô nhóc không tiếc bất kỳ lời duyên dáng nào.
Điều này dẫn tới người trong nhà nghe nhiều lần, tự nhiên mặc định đó là sự thật.
Thời gian dài sự tự tin của cả gia đình cũng tăng lên rất nhiều.
Ngay cả Thích Ngọc Tú cũng cảm thấy mình chỉ đen một chút mà thôi, thật ra cô rất cao ráo và xinh đẹp.
Đến nỗi Bảo Sơn và Bảo Nhạc, càng được Tiểu Bảo Châu khen đến mức tự nhận mình là người đẹp trai nhất thiên hạ, cho nên Bảo Sơn nói câu này, một chút cũng không phải là nói giỡn, mà là thật sự nghĩ như vậy. Nhưng người ngoài nghe thấy câu này thì thật xấu hổ.
Nghiên cứu viên Trương vừa xấu hổ lần thứ nhất, đã nhanh chóng rơi vào lần xấu hổ thứ hai.
Hơn nữa lại là xấu hổ thay người khác.
Nếu da mặt người này mà mỏng thì thật sự quá là vất vả.
Hắn miễn cưỡng cười một cái, chỉ là tươi cười nhưng khuôn mặt lại vô cùng vặn vẹo, nói: "Tôi, tôi, tôi muốn hỏi một chút, nhà chị có... nhà chị có nước ấm hay không?"
Rõ ràng không phải là người nói lắp, thế mà nói một câu lại vô cùng khó khăn.
Thích Ngọc Tú: "Có, để tôi lấy cho anh, anh cần nhiều hay ít?"
Nghiên cứu viên Trương lại nhìn thoáng qua Bảo Sơn, Bảo Châu nhịn không được, hỏi: "Chú ơi, anh của cháu có chỗ nào không đúng sao? Sao chú cứ nhìn anh ấy mãi thế. Nghiên cứu viên Trương nghĩ đến vừa rồi mình còn nói người ta là quỷ, nghĩ lại thì vẫn nên giải thích một chút, nói: "Tôi nhận nhầm người, cậu ấy hơi giống một người đã qua đời mà tôi quen biết"
Bảo Châu thở dài, trong lòng nói đã nhận sai người lại còn không thèm suy nghĩ gì đã kêu quỷ?
Ha ha! Thật là nực cười mà!
Tiểu Bảo Châu bênh vực người nhà của mình nên biểu cảm không được vui.
Đương nhiên là nghiên cứu viên Trương nhìn ra được, hắn lại giải thích: "Bọn họ lớn lên đặc biệt giống nhau, hôm nay trời lại tối cho nên tôi mới không phản ứng kịp..."
Câu nói này cũng không phải là giả.
Vì sao?
Trời tối, lúc Bảo Sơn đi ra còn cầm theo đèn dầu, khung cảnh u ám phối hợp với khuôn mặt mà chú Trương kia quen thuộc, không phải rất dọa người hay sao?
Tuy nhiên khi nói câu này, hắn lại tò mò đánh giá Bảo Sơn rồi chân thành nói: "Thật sự tôi không ngờ tới trên đời này lại có người giống nhau như vậy.
878 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận