Ví dụ như anh Kiến Kỳ, anh ấy đã bỏ rất nhiều công sức, ngày thường vẫn luôn đọc sách, không bao giờ bỏ xuống, vậy mà làm bài thi còn không bằng Ngụy Điềm Điềm - người có thành tích gần như đứng cuối ban chúng ta, vậy nên tớ chắc chắn là anh ấy không bằng chúng ta. Các cậu nói xem, có thể xuất hiện một loại người đem thành tích của chúng ta thay đổi không! Mạo danh thay thế, trước kia tớ đã nghe qua, nhưng gặp được lại là chuyện khác.
Lúc nói câu này, Chiêu Đệ nhìn về phía Ngụy Điềm Điềm, chợt thấy tay cô ta hơi run một chút.
Bảo Châu bật cười, giọng Chiêu Đệ không cao không thấp, nhưng giọng Bảo Châu rất cao, cô khoa trương nói: "Sao mà có thể làm như vậy chứ!"
Cô tròn xoe mắt, nói: "Chẳng lẽ tốt xấu không thể cùng tồn tại sao? Nhất định phải chọn một trong hai sao? Các cậu xem, các cậu xem cái kia đi! Đó có thấy không?"
Mọi người nhìn theo tầm mắt Bảo Châu, đây là bài phỏng vấn lần trước, mọi người lấy treo ở phòng học.
Bảo Châu cười tủm tỉm: "Các cậu có thấy trên đó ghi tên từng người không? Ai tìm đường chết mới có âm mưu mạo danh thay thế ban chúng ta! Chê mình đã sống đủ rồi sao? Báo chí này toàn tỉnh đều xem rồi, nếu muốn mạo danh thay thế, chẳng phải chỉ cần xem cái ảnh chụp này sẽ lập tức bị phát hiện, ai mà ngốc vậy chứ?"
Cô nhìn về phía sau, nói: "Các bạn học, chúng ta đã ở bên nhau hai năm, cũng coi như biết đại khái thành tích của nhau, nếu ai thi đại học xong rồi mà có khác biệt quá lớn, cứ tìm từng bạn học của chúng ta, tớ tin tưởng chuyện như vậy các bạn học đều sẽ không mặc kệ, chúng ta cũng không phải làm chuyện gì xấu sau đó sẽ cùng nhau tìm trường học.
"Còn có thể như vậy sao?"
Bảo Châu: "Tại sao lại không thể chứ! Đây là chuyện quan trọng cả đời người!"
"Điền Bảo Châu nói đúng"
"Với lại, đây là năm thứ nhất khôi phục thi đại học, nhất định muốn tạo điển hình, nếu ai dám làm bậy, chính là muốn tìm đường chết. Chỉ sợ phải ở tù mọt gông"
"Đúng vậy, đúng vậy"
Ngụy Điềm Điềm nghe xong, lại nhìn thoáng qua bức ảnh chụp chung, hai tay nắm chặt, sau đó cúi đầu điên cuồng học tập.
Bạn học nữ mới tới năm nay không quen thuộc với bọn họ, nhưng thấy mọi người đều kiên định như vậy, cũng nắm chặt hai tay, cúi đầu học nghiêm túc.
"Đương nhiên rồi, mặc dù không biết được chuyện gì sẽ xảy ra, chúng ta cũng không thể tùy tiện ở đây nói lung tung, có lẽ căn bản sẽ không có chuyện gì phát sinh. Cô nói xong, tiếp tục nói: "Các bạn học, bây giờ chúng ta cần phải chăm chỉ học tập để thi thật tốt nhé"
"Đúng vậy, ai mà dám thế thân cơ chứ, cha của tớ là lãnh đạo bưu cục, đến lúc đó tớ sẽ quan sát hắn chằm chằm"
Mọi người bật cười.
Bảo Châu chưa bao giờ cho rằng bạn học của mình lại có người ghê tởm như vậy, cô nói: "Mau học đi nào"
"À, Bảo Châu, cậu giúp tớ xem đề này......"
"Được thôi!"
Mọi người lại bắt đầu nghiêm túc học hành, Ngụy Điềm Điềm cũng ngó qua: "Bảo Châu, cậu giúp tớ xem cái này."
Bảo Châu: "Được! Giả thiết chỗ này của cậu sai rồi, cậu xem, chỗ này là......"
Mọi người đều nghiêm túc học tập, Bảo Sơn ở cửa cũng kết thúc cuộc nói chuyện với Lý Kiến Kỳ, Lý Kiến Kỳ nhanh chóng viết vào vở ký lục: "Là phải như vậy sao?"
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng vậy, anh phải biết rằng, nơi này......"
Lý Kiến Kỳ: "A, em nói đúng"
Cậu nhanh chóng viết vào vở, sau đó nói: "Vậy được rồi, anh đi trước, à đúng rồi, thím Tú nói tuần sau sẽ tới thăm các em"
Bảo Sơn: "Được ạ!"
Mặt mày tươi cười, cậu nói: "Cảm ơn em nhiều nhé"
Cậu giơ giơ hộp cơm trong tay, Lý Kiến Kỳ: "Thím Tú làm bánh nhân hành rồi gửi anh đưa nó cho hai em. Thôi anh đi đây. Không nói nhiều nữa. Anh còn phải trở về nhà để học bài. Cậu không thể tiếp tục ở đây, Bảo Sơn gật đầu sau đó rời đi, Lý Kiến Kỳ mau chóng ôm sách vở chạy về, bây giờ cậu đang ở nhà một người đồng nghiệp của em trai, người này làm việc ở nhà sách Tân Hoa, lần này cũng đập nồi dìm thuyền mà học tập, vì học tập mà giao lại công việc cho vợ mình.
Gần đây vợ hắn về nhà mẹ đẻ ở, nhường chỗ lại cho mấy người bọn họ ở, ngoài Lý Kiến Kỳ, còn có 2 người nữa, tổng cộng là 4 người.
Người này cũng có đầu óc mau lẹ, lúc Lý Kiến Kỳ tìm tới lập tức đồng ý, tuy không phải rất quen thuộc, nhưng lại có thể cùng nhau học tập. Tài liệu học tập trong tay Lý Kiến Kỳ còn nhiều hơn người làm việc ở nhà sách Tân Hoa như hắn.
Hơn nữa, cậu còn có người ở cấp ba giúp đỡ cho nên bọn họ rất vui lòng ở cùng nhau.
"Lão Lý mau nhanh lên!"
So với những thế hệ sau, bây giờ bọn họ đều học nhiệt tình như kẻ chết đói vậy, mọi người đều học như thể muốn chui vào trong sách.
"Ái chà, sao cậu có thể bẩn như thế, cậu học thì học, nhưng cũng không thể không rửa mặt và không rửa chân chứ"
"Ha ha ha, khó khăn lắm vợ tôi mới không ở nhà, tùy tiện vậy cho nhanh......"
Mọi người tụ hợp lại cùng nhau, học hành rất nghiêm túc.
1010 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận