Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 829: Chương 829

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Tuy cùng ở trong nhà không được rộng rãi thoải mái nhưng mọi người hoàn toàn không muốn đến ở khách sạn, như vậy cũng rất tốt thôi, bởi vì làm gì có nơi nào náo nhiệt hơn ở nhà? Chật chội một chút cũng không sao, mọi người đều không thèm để ý tới điều đó, Bảo Châu cũng không thèm để ý. Đã lâu rồi cô không ngủ cùng mẹ, bây giờ được ngủ cùng mẹ rồi cảm giác cũng rất tuyệt.
Tuy ông Thích và bà Thích còn có cả nhà em trai út cũng chưa tới nhưng hai vợ chồng Thích Đại Bảo đã cùng nhau tới đây, bọn họ không phải lần đầu tiên đến đây, trước kia đã từng tới thủ đô để chữa bệnh vô sinh rồi.
Vợ Đại Bảo là một người cần mẫn nên vừa mới tới đã phụ giúp làm việc, mặc dù cũng không cần cô ấy phải tự mình bắt tay vào làm vì dù sao ở đây cũng có rất nhiều người.
Nhà bọn họ chỉ có một mình dì Trương, nhưng bởi vì mọi người đều hỗ trợ nên cho dù có đông người thì thật ra cũng không có gì rối ren. Ngược lại là vô cùng náo nhiệt, mặc dù trời lạnh nhưng cũng không thể ngăn cản mọi người đi ra ngoài, người nhà anh cả sáng sớm còn đi xem kéo cờ.
Bảo Châu: "...... Con không đi, đánh chết cũng không đi đâu ạ."
Ngày mùa đông Bảo Châu không thể nào dậy nổi lúc rạng sáng 3,4 giờ cho nên nhiệm vụ dẫn mọi người ra ngoài này đã được giao cho Bảo Nhạc.
Bảo Nhạc: "Tại sao mọi chuyện đau thương đều là con gánh vậy chứ?"
Cũng may trường luyện thi còn có xe buýt nên có thể đưa mọi người đi, nếu không sẽ càng thêm phiền phức.
Ngay cả ông Lôi cũng cảm thấy hứng thú, sáng sớm ông vui vẻ đi theo mọi người lên xe, không hề có một chút biểu hiện khôn khéo nào bên ngoài, thoạt nhìn chính là nụ cười ngây ngô của một cụ ông. Còn người Đông Bắc ít nhiều đều có chút dễ làm quen cho nên rất nhanh mọi người đều đã thân thiện với ông Lôi và quản gia.
Dù sao thì ông Lôi cũng đã lớn tuổi, sức khỏe không được tốt nên Bảo Sơn cũng đành phải đi theo cùng.
Thật ra anh muốn ở nhà với Bảo Châu hơn.
Nhưng hiện thực lại không cho phép.
Chẳng qua Bảo Sơn phát động mọi người lôi kéo, Bảo Châu không còn cách nào khác nên cuối cùng cũng bị kéo theo.
Những người này không một ai là đáng tin cậy hết mà Bảo Sơn không đáng tin cậy, Bảo Nhạc cũng không đáng tin cậy, còn có anh họ Tế Ninh, cả đám người này đều không để cho cô ngủ nướng, cuối cùng sau năm lần bảy lượt lôi kéo, Bảo Châu đành phải cùng mọi người ra ngoài.
Hừ.
Cô cũng tức giận rời giường.
Nhưng mà cái miệng thì chê nhưng bản thân lại vô cùng thích thú.
Tuy cô biểu hiện cực độ là không muốn mùa đông dậy sớm ra ngoài nhưng khi đi cùng mọi người, Bảo Châu lại vui vẻ, mi mắt cong cong hết cả lên. Mặc dù đã tới đây rồi nhưng cảm giác lại không còn như lúc ban nãy ở nhà nữa.
Bảo Sơn cảm thấy lần này anh kéo Bảo Châu ra khỏi nhà đúng là rất đúng đắn, anh chụp cho Bảo Châu thật nhiều ảnh, tấm nào cũng đặc biệt đáng yêu.
"Bảo Châu em xem này"
"Bảo Châu đưa tay cho anh......"
"Bảo Châu..."
Bảo Nhạc: "Anh là người quay phim chuyên dụng cho chị Bảo Châu sao ạ?"
Bảo Sơn xua tay, làm ra bộ giống như đuổi ruồi bọ: "Chuyện yêu đương này em không hiểu được đâu."
Bảo Nhạc:
Không hiểu thì đúng là không hiểu nhưng bị xua đuổi như vậy thật là muốn đánh hai người này mấy cái mà!
Mấy năm nay Bảo Châu đều ở thủ đô, cô rất ít khi trở về, mỗi năm chỉ trở về có một lần để tảo mộ cho nên cũng không quá thân thuộc với người trong nhà. Đặc biệt là với mấy đứa cháu nhỏ, hầu như cô chưa từng tiếp xúc qua.
Một năm gặp có một lần, cho dù có gặp lại cũng không nhớ nổi hình dạng của bọn chúng trông như thế nào.
Cũng nhờ lần này đi ra ngoài chơi cùng nhau nên mọi người đã nhanh chóng trở nên thân thuộc với nhau.
Một đám trẻ con ríu ra ríu rít, nhỏ nhất là hai đứa con sinh đôi của Điềm Nữu, hai đứa nhỏ này mới gần hai tuổi nên được cha mẹ bế trên tay, tròng mắt cứ di chuyển nhìn ngó xung quanh. Lớn hơn một chút chính là con của Tế Ninh, cũng gần ba tuổi, đứa nhỏ này bị cha bế, giãy giụa muốn tụt xuống dưới để chạy nhảy.
Đôi khi di truyền là rất quan trọng.
Quan hệ của Tế Ninh và nhà dì hai người tốt nên con của Tế Ninh cũng ôm chân Bảo Châu không buông, kêu: "Cô ơi cô đẹp lắm."
Đôi mắt to đen nhánh giống như quả nho, liên mồm khen ngợi khiến cái đuôi Bảo Châu cũng phải nâng lên, cô kiêu ngạo: "Anh nhìn này, đứa bé này lớn lên thật là đáng yêu.
"Đây là kẹo để dành cho cô."
Bảo Châu cảm động muốn khóc, đứa trẻ này đúng thật là ngoan ngoãn.
Tế Ninh: Em vậy mà lại tin mấy lời trẻ con nói, con nhà anh không đáng tin cậy vậy đâu. Ngày mai nó gặp được chị đẹp khác thì sẽ lập tức không để ý tới em nữa.
Bảo Châu: "Anh thật là kì cục mà 1019 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận