Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 510: Chương 510

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Vừa bước ra tới cửa, Khương Việt lại có chút do dự, cô ấy hỏi: "Theo chị thì nếu em tiếp tục quyên tặng cho trường học, liệu có phải sẽ gây thêm phiền phức cho mọi người không?"
Thích Ngọc Tú nhìn Khương Việt, nói thật thì cũng có một chút phiền, nhưng mà cũng không sao, chỉ cần nhà bọn họ không lộ diện thì sẽ không có việc gì.
Nhưng Thích Ngọc Tú vẫn nói thẳng: "Không cần tiếp tục quyên tặng nữa đâu, mặc dù tôi cảm thấy không sao, nhưng cứ phát sinh mãi thì thật sự sẽ khiến người khác để ý đó.
Khương Việt gật đầu: "Vậy thôi được"
Mặc dù cô ấy rất muốn làm người tốt nhưng cũng không muốn gấy rắc rối cho gia đình Thích Ngọc Tú, suy cho cùng thì cuộc sống thật sự vẫn là của bọn họ.
Thích Ngọc Tú ở bên này nói chuyện với Khương Việt, cũng tự dặn lòng phải càng thêm cẩn thận, sau này sẽ không dễ dàng đến đây, không phải là cô không tin tưởng Khương Việt, mà là bọn họ nên cẩn trọng hơn.
Thậm chí, Thích Ngọc Tú cũng rất ít khi dẫn theo mấy đứa nhỏ đến đây, sợ sẽ bị ảnh hưởng quá nhiều, bọn nhỏ sẽ để lộ sơ hở.
Bọn họ cũng không ngờ rằng quyết định này đã khiến họ tỉnh táo hơn rất nhiều.
Bởi vì sau đó chuyện này lại được điều tra rất nhiều lần, tuy nhiên do Khương Việt chỉ xuất hiện một lần rồi không còn xuất hiện nữa, nên cũng không gây ra bất cứ làn sóng dư luận nào.
Mãi sau này, khi anh cả nhà họ Thích trở về ăn tết, Thích Ngọc Tú mới biết được, vốn dĩ lúc đó chuyện này không phải là chuyện nhỏ.
Khương Việt bịa ra thân phận văn nghệ binh, sau đó lại hoàn toàn mất tăm mất tích.
Điều này khiến cho rất nhiều người nhạy cảm, đặc biệt là một số người lớn tuổi cảm thấy không yên tâm.
Bọn họ thông qua đại đội Được Mùa nhưng không có tiến triển gì, vì thế một số liên đội lập tức triển khai đủ loại hình thức tự điều tra, không ngờ lại tìm ra được một hai con sâu mọt.
Sau đó mọi chuyện trở nên phức tạp hơn nữa.
Người này tìm thì người kia cũng tìm, mọi người đều sợ có một người thân phận không rõ ràng lẫn vào bên trong đội ngũ của mình, cho nên bất kể là vị trí nào cũng đều phải bắt đầu điều tra. Gần như là cả nước đều bắt đầu triển khai việc điều tra này.
Đến cuối cùng bắt được khá nhiều người.
Ai mà ngờ rằng chuyện này bắt đầu chỉ là một lần nặc danh quyên tặng chứ.
Khương Việt không nghĩ đến, Thích Ngọc Tú càng không nghĩ đến.
Tuy nhiên, cô biết đây là chuyện tốt, trời xui đất khiến làm rất tốt chuyện này.
Chỉ là lúc Thích Ngọc Tú vui vẻ cũng rất may mắn, may mắn là mấy ngày này cô không xuống núi tìm anh Uy để giao dịch, nếu không thì không phải bị theo dõi rồi sao? Mặc dù gia đình Thích Ngọc Tú ăn ngon, nhưng thật ra chỉ cần bọn họ không đi tìm anh Uy để giao dịch thì sẽ không dễ dàng bị phát hiện.
Bởi vì nơi ở của bọn họ cách cái gọi là "trùng động" này rất gần, hơn nữa bọn họ lại ở lưng chừng núi, không thường xuyên gặp gỡ những người cùng thôn, thế nên nếu chỉ ở nhà ăn uống thì vẫn an toàn.
Với cả, cho dù bọn họ đi sang "bên kia" thì mức độ nguy hiểm cũng thấp hơn rất nhiều so với đi công xã.
Cô quyết định, không có việc gì thì vẫn sẽ nghỉ ngơi, dù sao trong tay cũng có tiền.
Chỉ là đã lâu rồi không qua bên kia, mấy anh em Tiểu Bảo Châu hơi buồn một chút.
Mặc dù bọn họ có thể xem máy tính bảng, cũng có thể học hỏi thật nhiều điều, nhưng như thế không giống với việc được cảm nhận thực tế.
Trong lòng những đứa trẻ ngoan ngoãn cũng bắt đầu rối loạn.
Bọn họ rất ít khi xuống núi, chỉ thỉnh thoảng đi đào bới kiếm ăn.
Nhưng thực tế có thể gặp một số du khách lầm đường hoặc đi du lịch đến thôn Phượng Hoàng, cũng không có nhiều người đi vào núi rừng, cho dù có ngẫu nhiên gặp phải bọn họ cũng không phát hiện có điều gì không đúng, đôi khi còn gọi Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu lại, mua rau dại trong tay bọn chúng.
Tiểu Bảo Châu trợn to hai mắt, cảm thấy thật kinh ngạc.
Nhưng mà bán thì vẫn bán!
Rau dại có thể bán lấy tiền, Bảo Sơn Bảo Châu có thể mua đồ ăn ngon.
837 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận