Chiêu Đệ cười khổ: "Cũng tạm được nhưng không tốt được như lúc con mới bắt đầu làm, vốn dĩ con làm được nên mới muốn đưa ba đứa em gái tới phụ giúp...... Kết quả có người thấy bọn cháu kiếm được tiền nên học lén tay nghề của bọn cháu..."
"Cái này còn cần phải có tay nghề sao?"
Chiêu Đệ: "Đó là đương nhiên rồi ạ......"
Mặc dù Chiêu Đệ chỉ kể với bà Điền, nhưng vợ Điền Tam vẫn oán hận trừng mắt với con gái cả, còn Phán Đệ cũng lắng tai nghe......
Chuyện nhà họ Điền rối như một cuộn chỉ, lúc trước khi Thích Ngọc Tú bị buộc rời khỏi nhà sau đó đoạn tuyệt quan hệ, trong lòng cũng vô cùng thấp thỏm, cuối cùng bây giờ cả gia đình vẫn có thể ở cùng nhau.
Chỉ là về sau này cô ấy mới biết được, lúc trước cô ấy đi đến bước đường này mới có thể giảm bớt được nhiều phiền phức về sau.
Còn như Chiêu Đệ bây giờ dù phiền đến mấy cũng vẫn phải kiên trì.
Trong lòng Chiêu Đệ vô cùng bực bội nhưng trên mặt phải giả vờ tươi cười: "Bà nội, cháu có mua cho bà với ông mỗi người một cái áo......"
Bây giờ tạm thời cứ dỗ dành hai người này trước, đợi sau này không còn yêu cầu thư giới thiệu gì đó, cô sẽ ngay lập tức rời khỏi cái nhà này, tuyệt đối phải rời khỏi đây!
Chiêu Đệ trở nên kiên định. Sau đó làm bộ tươi cười thêm chút nữa: "Bà xem......"
Chiêu Đệ phải ứng phó ở bên này, còn bên kia Lý Kiến Kỳ về nhà cũng rất vui, năm nay sau khi thu hoạch vụ thu bọn họ sẽ được chia đất, kể từ bây giờ nhà bọn họ sẽ có đất riêng.
Cha mẹ cậu cực kỳ vui mừng, bản thân là một người nông dân thì đương nhiên là ai cũng muốn có được phần đất thuộc về riêng mình rồi.
Lý Đại Sơn còn cảm thấy đáng tiếc: "Vốn dĩ có thể thuê đất của mẹ Bảo Sơn nhưng nhà bọn họ lại chuyển hộ khẩu đi rồi nên giờ không thể thuê được nữa.
Tuy nói như vậy nhưng đó không phải là oán giận, mà là tán gẫu.
Lý Kiến Kỳ nói: "Thật ra con thấy như vậy cũng tốt, nếu không xảy ra chuyện này, con còn định khuyên mọi người đừng thuê. Cha mẹ à, hai người cũng không còn trẻ nữa, nhà chúng ta cũng không đông người, nếu như làm nhiều việc như vậy thì sức khỏe đâu ra mà chịu cho nổi. Bây giờ hai người thấy có thể kiếm lời một chút nhưng gom góp tiền rồi bị bệnh lại phải đến bệnh viện, thử xem như vậy có đáng hay không ạ?"
Vợ Đại Sơn: "Thật ra đau đầu một chút cũng không cần đi bệnh viện Lý Kiến Kỳ: "Mặc dù có như vậy thì cũng không được đâu ạ."
Cậu nghiêm túc: "Dù đau ít hay nhiều, nếu cha mẹ thấy không thoải mái nhất định phải đi kiểm tra thử, sức khỏe hai người có tốt thì kẻ làm con như bọn con mới vui mừng, con nói thật với cha mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi, đợi con tốt nghiệp xong, con sẽ đưa hai người đến thủ đô giúp con trông nom chỗ buôn bán hiện tại.
"Hå?"
Hai vợ chồng nghe xong câu này mà thấy chấn động rồi.
Lý Kiến Kỳ: "Ở bên kia lợi nhuận mỗi ngày của con đều không dưới mười đồng tiền, sau này con tốt nghiệp thì số tiền đó còn có thể nhiều hơn......"
"Một ngày mười đồng tiền, một tháng chính là...... ba trăm ư?"
Mọi người kinh ngạc rồi: "Con có thể kiếm được nhiều đến vậy sao?"
Lý Kiến Kỳ gật đầu: "Đúng vậy ạ, tuy nhiên ngày thường con còn phải đi học, chỉ có thể tranh thủ kỳ nghỉ đông để kiếm thêm nhiều một chút, sau này cha mẹ có thể tới giúp con thì tốt quá rồi còn gì."
Lúc mới nghe con trai mình nói vậy, hai vợ chồng Lý Đại Sơn còn định từ chối, nhưng nghe những gì con trai vừa nói, trong khoảnh khắc lập tức gật đầu: "Được thôi"
Trần Nham đột nhiên mở miệng: "Anh, hôm qua trong thôn mới đưa xuống một thông báo mới, đại đội trưởng còn chưa hề công bố."
Lý Kiến Kỳ: "?"
Trần Nham cười ha hả: "Em chơi cùng với con trai cả của thôn trưởng, cậu ấy lén nói với em, sang năm sau chỗ chúng ta cũng cho phép buôn bán. Vì thời gian bắt đầu là sang năm nên em đoán đại đội sẽ không lập tức công bố, bọn họ chính xác là muốn đợi hết năm"
Lý Kiến Kỳ: "Đây quả nhiên là một chuyện tốt!"
Cậu lập tức nói: "Như vậy mọi người phải nhanh chóng nắm bắt cơ hội buôn bán, hôm nay lúc anh ngồi xe buýt công cộng về huyện nghe nói hiện tại ga tàu hỏa trong huyện cũng có không ít xe dừng lại. Anh đã hỏi thăm một chút, thủ đô có hai tuyến xe đều dừng ở đó, lúc ấy anh đã nghĩ chỗ này rất thuận tiện để buôn bán về sau này. Nếu cho phép giao dịch buôn bán thì tranh thủ lúc mọi người không có việc gì làm, hoàn toàn có thể đến ga tàu hỏa bán đồ......
"Anh cả chờ em một chút để em ghi chú lại."
Trần Nham lập tức lẻn vào phòng lấy giấy bút ra: "Anh nói tiếp đi!"
Lý Kiến Kỳ yên lặng nhìn vào cây bút máy của Trần Nham, thấy Trần Nham ngậm nắp bút trong miệng, nhịn không được bèn nói: "Cái bút này rất quý, em phải biết quý trọng chứ, sao lại ngậm thế kia."
Trần Nham: "? ??"
1079 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận