Hai người mỉm cười trò chuyện với nhau một lát, lão trưởng thôn nhìn vào cửa sổ xe ô tô thì thấy hai cái đầu nhỏ lò ra ngoài, nhìn bộ dạng là có thể đoán ra được điều kiện sống của trẻ con trên thành phố rất tốt, đôi mắt to long lanh như hai hạt nhãn đang nhìn chằm chằm vào ông. Ông lão: "Có phải đây là bé Nguyên Tiêu và bé Trôi Nhi đúng không?"
Bọn họ năm trước đã về đây một lần rồi, lão trưởng thôn lần đó cũng gặp qua, ông gật đầu: "Bọn trẻ trông cao lớn hơn hẳn"
Tiểu Trôi Nhi cất giọng trong trẻo: "Cháu chào ông ạ.
Lão trưởng thôn lập tức nở nụ cười: "Được, ngoan lắm, giỏi lắm"
Ông ấy nhìn đứa trẻ thông minh này và cảm thấy gia đình này thực sự khác trước rất nhiều.
Cũng không phải bây giờ, chính xác là khoảng mười năm trước, mọi chuyện đã thay đổi rất nhanh. Ông nói: "Nhà cô hôm nay lại đi lên núi sao?"
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Đúng vậy ạ, mọi người đều đi lên núi"
"Chúng tôi về đây mỗi năm một lần và chúng tôi muốn ở lại đó lâu hơn một chút"
"Cô cũng là người sống rất tình cảm Đội trưởng cho rằng mình có một đôi mắt có thể nhìn thấu và là người giỏi đọc suy nghĩ người khác, Thích Ngọc Tú này là một nữ nhân tốt bụng, có tình có nghĩa, tuy rằng những năm đầu cuộc sống rất vất vả nhưng cuối cùng vẫn là khổ tận cam lai (). Người này cho dù về già cũng vẫn luôn tràn đầy phúc khí.
[Chú thích:
( ) Khổ tận cam lai: Hết khổ đến sướng. Hết lúc khổ sở đến hồi sung sướng] "Chà chà, thôi được rồi nhanh lên đi, mau đi đi, Điền Đại hẳn là cũng đang đợi đó"
Thích Ngọc Tú: "Tạm biệt ông nhé!"
Gia đình họ cũng mau chóng đi lên núi.
Người dân trong thôn nhìn chằm chằm vào họ rồi lại nhìn vào chiếc xe, sau đó nhớ đến nhà họ Điền, đây chẳng phải là một sự đối lập sao?
Bọn họ chỉ cảm thấy rằng nhà họ Điền căn bản là xong đời rồi!
Còn Thích Ngọc Tú lúc này thì đang ôm bọn trẻ lên núi, nói: "Hai cháu còn nhớ không? Năm ngoái chúng ta đã đưa cháu đến đây"
Bảo Châu cười nói: "Bọn chúng năm ngoái còn rất nhỏ, chắc chắn sẽ không nhớ được đâu ạ.
Tiểu Nguyên Tiêu lập tức phản bác: "Tụi con nhớ mà"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc vô cùng nghiêm túc: "Con đều nhớ rất rõ"
Bảo Châu: "Vậy sao?"
Tiểu Nguyên Tiêu: "Chúng ta cùng nhau đi lên núi gặp ông nội.
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy đó, các con thật là thông minh. Nhưng mà bà ngoại đang nói về con đường này, con đường này năm ngoái con cũng đã đến đó có nhớ không?"
Tiểu Nguyên Tiêu nhìn quanh, cậu nhóc gãi đầu rồi nói: "Con không nhớ rõ cho lắm. Tiểu Trôi Nhi kêu lên: "Năm ngoái tụi con chỉ mới hai tuổi nhưng năm nay đã ba tuổi rồi. Vì vậy nên tụi con sẽ có thể nhớ được con đường năm nay ạ!"
Thích Ngọc Tú: "Được rồi, hai đứa cún con của bà sẽ nhớ rõ được con đường này và khi chúng ta trở lại vào năm sau thì chắc chắn sẽ nhớ được. Ba và mẹ của hai cháu khi còn nhỏ cũng từng sống ở đây đó."
Mỗi lần đi ngang qua ngôi nhà cũ, bọn họ chỉ nhớ về quá khứ, tiếc là căn nhà này đã bị sập.
Thích Ngọc Tú cũng không chủ động sửa chữa lại, vì nó nằm ở trên núi nên căn bản là muốn nơi này hoàn toàn trở thành rừng núi.
Rốt cuộc thì không còn ai sống trên núi nữa, ngay cả những người nghèo nhất cũng đã chuyển xuống núi.
Mọi người không cần ở trên núi nữa, rất nhiều người đã xuống núi làm nhà, họ phá nhà cũ rồi lấy vật liệu đá chuyển xuống núi, thậm chí xây dựng cũng rất hoàn chỉnh cho nên bây giờ ở đây mới thực sự là núi.
Bên cạnh ngôi nhà bị sập có nhiều đồ đạc đã bị người khác nhặt đi rồi. Nào là đá rồi cả đốt chùm...
ở đây xem ra cũng không còn lại bao nhiêu đồ vật cả.
Khi hai đứa nhỏ nhìn vào tình trạng dột nát của ngôi nhà, chúng ngạc nhiên và nói: "Bà ơi, ở đây có những gì ạ?"
Hiện tại thì không có gì cả!
Thích Ngọc Tú cười nói: "Nơi đây trước kia có hai căn nhà, ban đầu là có một căn, sau đó vì không đủ sống nên mọi người xây thêm một căn khác. Ba mẹ của cháu mỗi ngày đều phải xuống núi để đi học"
Hai đứa trẻ ngạc nhiên: "Như vậy thì xa quá ạ.
Thích Ngọc Tú: "Đúng vậy đó, nhưng khi ấy thì tất cả đều phải như vậy"
"Ái chà vậy còn nhà thì ở đâu ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Nhà đã bị sập mất vì thời gian dài trôi qua mà không ai ở"
"Nơi đây hiện tại đã không còn nữa, trước kia từng có nhà, từng có nhà cửa vườn tược"
"Nhà cửa vườn tược là gì vậy ạ?"
Bảo Châu: "Đó là mảnh đất dùng để trồng trọt.
Đây là nơi mà bọn họ đã trải qua thời thơ ấu của mình.
Bảo Châu cùng Bảo Sơn tay trong tay nhìn xung quanh, bọn họ cười quay đầu lại nói: "Chúng ta còn có một con nhím nhỏ, tên nó là cầu gai nhưng là lão tử đi về núi"
Sau ngần ấy năm tự hỏi liệu nó có còn sống không.
Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Thích Ngọc Tú: "Mau đi thôi, chúng ta lên núi."
Hai đứa nhỏ gật đầu nhìn nhau, Tiểu Trôi Nhi nóng lòng hỏi: "Bà ngoại à, nếu như vậy thì lúc nhỏ mẹ cháu có được ăn ngon không?"
Khi còn nhỏ ba mẹ bọn chúng đã sống rất nghèo khổ.
Họ có được ăn ngon hay không?
Bọn trẻ tỏ ra rất lo lắng.
Mẹ rất thích ăn vặt, mẹ sẽ làm gì nếu không có đồ ăn ngon? Hai đứa nhóc lo lắng cho mẹ!
Thích Ngọc Tú gật đầu: "Đương nhiên là có chứ, chúng ta có rất nhiều đồ ăn ngon."
Bọn họ đều bật cười khi nhớ lại những lần lén lút sinh hoạt đó.
"Trong nhà vẫn có nhiều đồ ăn ngon, mẹ cháu hồi nhỏ rất thích ăn vặt" Bảo Châu đang bị nói xấu nhưng cũng sẽ không xấu hổ mà ngược lại còn nói: "Căn bản là những người thích ăn vặt hoặc là thích ăn thịt hay thích ăn cá thì cũng đều như nhau cả thôi.
Hai đứa nhóc đồng thanh kêu lên: "Mẹ cũng thích ăn thịt, cũng rất thích ăn cá, mẹ thích ăn tất cả mọi thứ" Bảo Châu: "..... Cái này là các con tự nói ấy chứ, nói như thế chẳng khác nào mẹ là cái thùng phi ư?" Mọi người bật cười thành tiếng, Bảo Nhạc nói: "Lúc đó không có nhiều cơm để ăn, người ăn được nhiều nhất chính là bà ngoại hai đứa đó"
Hai đứa nhỏ biết rằng Thích Ngọc Tú rất thích ăn uống nên trịnh trọng gật đầu nói: "Nhưng bà ngoại không phải là thùng phi đấu, bà ngoại là người tốt nhất"
Nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của hai đứa nhỏ, mọi người lại phì cười, niềm vui khi nuôi con nhỏ là như thế này đây.
Họ đi bộ dần dần lên, thời tiết tháng 4 ở vùng núi không lạnh mà còn khá thoải mái. Cuối cùng cũng đến được nghĩa trang của Điền Đại, Thích Ngọc Tú dừng bước.
Bà ấy nhìn bia mộ thì thào nói: "Anh à, em lại đưa các con các cháu đến gặp anh.
Cứ đến năm mới là bọn họ lại tới đây.
Hết lần này đến lần khác, năm này qua năm khác, một số sự vật và con người luôn thay đổi, tuổi tác thay đổi, sự nghiệp cũng thay đổi, trạng thái cuộc sống rồi cũng thay đổi. Ngay cả môi trường bên ngoài cũng thay đổi nhưng điều duy nhất không thay đổi chính là sự gắn bó giữa những người thân yêu.
Cho dù người đó không còn nữa thì khi người thân đến thăm đứng trước bia mộ cũng không có gì là lạ.
Họ đến đây hàng năm và mỗi năm họ lại kể mọi thứ xảy ra trong năm......
"Cha hãy nhìn xem, Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đã lớn thêm một tuổi nữa.... "Cha à, Tiểu A Bố của con sang năm có thể đến để diện kiến cha rồi đó, sau đó sẽ cho cha nhìn thấy cháu trai của cha, thằng nhóc đặc biệt giống con. Chỉ có một chút là giống mẹ nó thôi, vợ của con năm sau nhất định sẽ tới"
"Cha ơi năm nay mọi thứ trong gia đình chúng ta đều diễn ra rất tốt đẹp.....
"Anh à, bây giờ con cái chúng ta rất có triển vọng, Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều có sự nghiệp riêng.....
"Ông ơi, cháu là Tiểu Trôi Nhi, cháu là một cô bé ngoan! Năm nay cháu và anh trai sẽ bắt đầu học mẫu giáo...... Bọn họ trò chuyện rôm rả như thể đang nói chuyện gia đình với nhau, gió thoảng bay phà vào mặt, gió xuân tựa như lời đáp của người đã khuất....
Đại gia đình chúng ta đều phải sống thật hạnh phúc nha!
[Hết truyện.] 1019 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận