Cô ấy lau mồ hôi và nói: "Tôi thật sự không chịu nổi, ở nhà còn như thế thì không bằng tôi quay trở về trường học còn hơn.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có những chuyện khó nói.
Ai cũng đều có chuyện không như ý, Quan Tâm không cảm thấy chuyện này đặc biệt nghiêm trọng, cho nên hỏi: "Còn cậu, sao đã quay về rồi?"
Bảo Châu: "Tôi trở về sớm một chút để xem nhà, hiện tại tôi muốn mua nhà"
Mọi người lập tức quay người nhìn về phía Bảo Châu, thật không thể tin nổi.
"Mua mua mua...... Mua nhà ư?"
Bảo Châu gật đầu, nói: "Ừ, tôi định mở một cái lớp học bổ túc, dù sao cũng phải có chỗ để làm mà đúng không?"
Bảo Châu cũng không giấu diếm mọi người, cô nói thẳng ra, rốt cuộc, về sau cô còn có dự định lỗi kéo mọi người qua đó làm giáo viên mà, cho nên lần này cô cũng không giấu diếm, chỉ nói: "Cậu là người thủ đô nên hãy giúp tôi hỏi thăm thử nha"
Quan Tâm: "
Trần Băng Thiến nghiêng mắt nhìn rồi nói: "Các cậu có thể thuê nhà mà, không cần thiết phải mua đâu"
Hơn nữa Trần Băng Thiến cũng hoài nghi Bảo Châu căn bản hoàn toàn không biết gì về giá nhà ở Bắc Kinh.
Bảo Châu vẫn nhẹ nhàng nói: "Tôi cũng biết thuê thì sẽ tiết kiệm được nhiều tiền hơn, nhưng vấn đề là nếu tôi mở trường luyện thi thì nhất định phải trang trí lại, hình thức trường học tôi muốn làm theo ý của mình. Những chỗ cho thuê nhà có chỗ nào giống với trường học không? Tôi mà sửa sang lại, người cho thuê nhà sẽ đồng ý sao? Hơn nữa cho dù là miễn cưỡng đồng ý, tôi bỏ tiền ra sửa sang lại, sau đó người ta thấy tiền rồi nổi máu tham thì sao? Một con rồng mạnh mẽ thậm chí còn không đánh bại được con rắn bản địa mà! Huống chi là tôi, một người từ nơi khác tới, tôi có thể tìm ai giúp đỡ đây? Vậy nên tốt hơn hết là ngay từ đầu cứ tìm chỗ mà mua, tôi muốn sửa thế nào thì cứ sửa như vậy"
"Cậu nói cũng có lý" Tuy mua nhà ở đây rất mắc nhưng sau khi nghe Bảo Châu nói thì cũng có chút hợp lý. Quan Tâm: "Vậy cậu đợi tôi về nhà một chuyến, trước giờ tôi không để ý đến chuyện bên ngoài. Nhưng nhất định là cha mẹ tôi biết. Đúng rồi cha tôi chắc chắn sẽ biết rất nhiều"
Cha cô ấy là tài xế xe buýt, nhất định là nắm bắt được nhiều thông tin hơn so với người bình thường.
"Đợi lần tới tôi về nhà sẽ nhờ cha tôi để ý giúp cậu.
Bảo Châu cười, nói: "Cảm ơn cậu nha, nếu có thể tôi muốn chỗ gần trường học chúng ta"
Điều này Quan Tâm có thể lý giải được, cô ấy gật đầu nói: "Được thôi!"
"Anh cậu có trở về cùng với cậu không?" Đinh Lan hỏi.
Bảo Châu gật đầu: "Tất nhiên là có chứ. Nói đến anh trai, trong lòng Bảo Châu liền cảm thấy bất ổn, biết nói thế nào đây? Cô vui vì anh trai có thể tìm được người thân, tuy nhà cô và anh trai vẫn luôn sống rất tốt, nhưng cô cũng biết khi còn nhỏ anh trai vẫn luôn rất sợ bị vứt bỏ.
Sau này thì anh không còn sợ nữa, nhưng những ký ức khi còn nhỏ vẫn khiến cho bọn họ có ấn tượng sâu sắc.
Cô nghĩ rằng nếu tìm được người thân của mình nhất định anh trai sẽ vui vẻ hơn. Anh không phải đứa trẻ không thân không thích, anh rõ ràng là có người nhà mà.
Chỉ là trong lòng Bảo Châu lại có nỗi sợ hãi mơ hồ, cô sợ anh trai tìm được người thân của mình rồi sẽ lập tức rời đi.
Bởi vì ông nội Lôi không phải người địa phương, nếu ông nội Lôi muốn đưa anh trai cô xuất ngoại thì sao? Khả năng như vậy cũng không phải không có cho nên trong lòng Bảo Châu mới cảm thấy rất lo lắng.
Cô không muốn rời xa anh trai chút nào.
Từ nhỏ đến lớn dù làm gì bọn họ cũng ở kè kè bên cạnh nhau.
Bảo Châu ưu sầu nằm xuống kéo chăn qua khỏi đầu.
Cảm xúc của cô đột nhiên tụt xuống như vậy khiến tất cả mọi người đồng loạt nhìn cô, dù sao thì ngoài danh xưng mặt trời nhỏ, mọi người cũng chưa bao giờ thấy Điền Bảo Châu như vậy.
"Bảo Châu, cậu không có chuyện gì chứ?" Quan Tâm tiến đến ngồi cạnh cô, cô ấy không chỉ có tên Quan Tâm, mà ngay chính cả tính cách khi làm việc gì cũng đều rất quan tâm người khác.
Giọng Bảo Châu ồm ồm: "Tôi không có chuyện gì đâu.
"Cậu và anh trai cãi nhau sao?" Nếu không phải cãi nhau thì thật sự rất khó giải thích vì sao cô lại trở nên như vậy.
Bảo Châu lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Không có chuyện đó đâu, tôi cãi nhau với người khác thì còn có thể chứ không thể nào cãi nhau với anh trai được?
Cô chui đầu từ trong chăn ra, phồng má: "Tôi với anh trai có mối quan hệ rất tốt.
Tuy cô nói như vậy nhưng lại ai oán thở dài một hơi, nói: "Tôi muốn đi tắm rửa, các cậu có ai muốn đi cùng không?"
Quan Tâm lắc đầu: "Tôi đã đi lúc nãy rồi.
Đinh Lan vì chuyện mình đề cập đến Bảo Sơn mới khiến Bảo Châu trở nên buồn rầu như vậy, vội vàng nói: "Tôi đi cùng với cậu"
1065 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận