Bảo Châu nhướng mày, ngay sau đó bật cười: "Nếu anh làm không tốt thì em sẽ cười nhạo anh"
Bảo Sơn sâu xa: "Em biết vì lý do gì mà anh nguyện ý nhượng bộ, muốn có sản nghiệp ở Hong Kong không? Chính là vì anh tin tưởng mấy năm nay sẽ phát triển. Cái anh lấy không chỉ là viện điện ảnh mà còn là đất đai. Tuy hiện tại sản nghiệp ở nước ngoài đáng giá hơn nhưng mà 5 năm, 10 năm nữa thì vẫn chưa biết được. Hơn nữa người càng lạc hậu thì ngược lại càng có tinh thần đấu tranh. Cho nên trong nước sẽ phát triển rất nhanh chóng, mà niên đại này thì ngành giải trí ở Hong Kong phát triển rất mạnh mẽ, vì vậy anh không thèm tranh chấp với bọn họ làm gì, anh tình nguyện được phân chia sớm xong rồi dọn đi. Mặc kệ là công ty giải trí hay công ty xe buýt, tất cả đều là do anh yêu cầu."
Bảo Châu nhìn về phía Bảo Sơn: "Vậy anh hãy cố lên nhé. Bảo Sơn mỉm cười: "Anh sẽ cố gắng, em cũng phải như vậy nha.
Bảo Châu búng tay một cái, hai người mới nói chuyện được mấy câu ngắn ngủi thì rất nhanh bộ phim đã bắt đầu, phong cảnh Lư Sơn đẹp như tranh vẽ, Bảo Châu vừa xem phim vừa cảm thán:
"Phim này đúng là không tệ mà Bảo Sơn: "Vậy lần sau khi anh quay lại đây, chúng ta đi Lư Sơn chơi được không?"
Bảo Châu cười: "Đợi khi nào anh rảnh đi rồi nói chứ đừng có tính sớm làm gì"
Bảo Sơn mỉm cười, nói: "Được thôi"
Tuy bộ phim bọn họ xem đã chiếu được hai năm rồi, nhưng hiện tại khi xem lại cảnh hôn nhau vẫn làm cho người ta chấn động, nam chính và nữ chính hôn môi nhau, toàn bộ rạp chiếu phim cũng truyền đến âm thanh "hít hà. Còn Bảo Sơn và Bảo Châu thì ngồi bất động như núi.
Bảo Châu không biết là đang nhớ tới cái gì nữa nhưng lại bật cười. Bảo Sơn nghiêng mắt nhìn cô, anh cũng đang nghĩ đến chuyện gì đó, hai người cùng nhau trưởng thành và lớn lên chính là như thế, chỉ cần liếc nhau là có thể tâm linh tương thông biết ngay đối phương đang vì chuyện gì mà cười vui sướng.
Bảo Châu ghé vào tai Bảo Sơn, nói: "Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta xem phim có tình tiết như thế này không?"
Lúc ấy bọn họ còn chưa đến 10 tuổi, lần đó cả nhà cùng nhau đi xem phim là ở bên kia. Phải nói đến mẹ cô vẫn có chút tính toán, ban đầu cũng nghĩ dẫn theo trẻ con thì không thể xem phim về tình yêu vì sợ sẽ dạy hư con nít. Cho nên bọn họ đã chọn một bộ phim hài kịch, kết quả cái bộ phim đó lại có cảnh hôn.... không dưới 50 lần.
Điều này khiến mẹ cô luống cuống tay chân, mỗi lần có tình tiết như vậy cũng không biết là phải che mắt Bảo Châu hay là che mắt Bảo Sơn, à đúng rồi còn phải che cả Bảo Nhạc nữa. Cô ấy trông thật là đáng thương, chỉ có một đôi tay nhưng lại phải che đến ba cặp mắt. Không thể không nói rằng lần xem phim đó, mẹ cô mồ hôi ướt đẫm, dáng vẻ còn mệt mỏi hơn cả việc phải đi thu hoạch vụ thu. Lúc ấy bọn họ vẫn là trẻ con nên khi coi chỉ có chút xíu ngượng nhưng hiện tại nhớ lại thì chỉ cảm thấy cực kỳ buồn cười.
ngùng, Ánh mắt hai người đối diện nhau rồi tự dưng bật cười.
Bảo Sơn: "Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta xem phim bom tấn Hollywood không?"
Bảo Châu che kín mặt, cô càng cười lớn hơn nữa, cả người đều run rẩy. Lúc ấy bộ phim kia chính là có cảnh thuyền... sau đó còn có cảnh hôn trên thuyền...
Mẹ cô cảm thấy như vậy là hỏng mất rồi, không thể tin được tại sao rạp chiếu phim lại chiếu cái này, nếu không phải vì tiếc tiền mua vé xem phim thì cô ấy đã kéo bọn họ ra ngoài rồi. Bảo Châu nhỏ giọng nói thầm: "Lúc ấy mẹ đúng là rất tiết kiệm Bảo Sơn nhướng mày: "Em không nghĩ là do mẹ muốn xem sao?" Anh vừa dứt lời thì lập tức nhận lấy nắm đấm của Bảo Châu, cùi chỏ liên tiếp thụi trên người anh, Bảo Châu nói: "Anh không được nói mẹ như vậy"
Bảo Sơn cười, nói: "Anh nói giỡn mà"
Bảo Châu: "Không được lấy mẹ ra làm đùa giỡn như vậy đâu"
Bảo Sơn không cười nữa, nghiêm túc: "Được anh biết rồi.
Anh nhìn Bảo Châu thì thấy không phải cô đang tức giận, rốt cuộc Bảo Châu là người hiểu anh nhất, anh nói lời này không có ý khác mà chỉ là một câu trêu chọc mà thôi. Anh nói: "Anh sai rồi, anh biết lỗi rồi mà"
Bảo Châu: "Hi"
Bảo Sơn cầm tay cô, Bảo Châu muốn rút ra nhưng Bảo Sơn lại không chịu buông ra, anh nói: "Vừa rồi là anh không lựa lời mà nói, là do anh sai, anh không cố ý.
Bảo Châu liếc anh, nói: "Anh biết như thế là được nhưng mà..... Hiện tại không phải em đang nói về chuyện đó... mà là anh mau bỏ tay ra......"
Cô chỉ chỉ vào tay anh: "Anh bắt lấy tay em làm gì thế?"
Bảo Sơn: "Tay anh đẹp như thế này sao có thể gọi là bắt được.
Bảo Châu: "Ai cho anh nắm tay em?" Giọng điệu cô cao ngạo hơn một chút: "Em đã đồng ý cho anh nắm chưa hả?"
Bảo Sơn mỉm cười hỏi: "Vậy em có đồng ý không?"
Bảo Châu:
1039 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận