Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 820: Chương 820

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Tuy nhiên cô ấy vẫn hy vọng bản thân có thể nỗ lực hơn một chút, có đôi khi con người ở trong một hoàn cảnh nhất định nào đó thì sẽ bị hoàn cảnh khác tác động, hoàn cảnh ở chỗ bọn họ là tương đối hiếu học, tất cả đều hướng về tương lai phía trước, điều này dẫn tới mọi người chịu sự ảnh hưởng của bầu không khí này, điều này khiến cho tất cả giáo viên đều vô cùng nỗ lực. Hứa Viện không có tri thức giống bọn họ nhưng không hề từ bỏ việc học tập, cô ấy vẫn luôn nỗ lực, lần này nghe nói có thông báo tuyển dụng, cô ấy cả đêm không ngủ, nằm trằn trọc suy nghĩ, hôm sau lập tức chủ động tự tiến cử.
Thông báo tuyển dụng trợ lý lần này yêu cầu có chút "thủ thân (), về điểm này Hứa Viện làm được, bởi vì lúc ông nội cô ấy còn trẻ đã có chút mánh khoé, ông cũng không khi nào lơ là, sau đó đã dạy lại cho cha của cô ấy rồi cha cô ấy dạy lại cho anh chị em cô ấy.
[Chú thích: ( ) Thủ thân: giữ mình nhằm tránh những nguy hiểm, những bất lợi có thể xảy ra.
Điền Bảo Châu còn yêu cầu phải nhanh chóng thích ứng với các loại công việc, trong đó có cả làm kỷ lục (), những việc này cô ấy cũng có thể làm được.
[Chú thích: ( ) Ký lục: Viên chức ngồi biên chép sổ sách trong các sở thời Pháp thuộc. Ở đây ý nói là phải làm việc ghi chép sổ sách.] Vấn đề duy nhất chính là yêu cầu tốt nghiệp đại học, về điểm này thì Hứa Viện làm không được.
Tuy nhiên nếu cô ấy có đủ dũng khí thì vẫn nên chủ động đi tìm Điền Bảo Châu, mặc kệ như thế nào, cô ấy cũng đều phải tranh thủ một chút. Cô tin tưởng rằng bản thân mình cũng có những ưu thế mà người khác không có được, thế nên cô ấy đã tự tin nộp lý lịch của mình lên. Sau khi cô ấy nộp lý lịch thì cô là người đầu tiên được Điền Bảo Châu liên lạc để phỏng vấn, hơn nữa cũng không dây dưa về vấn đề bằng cấp, Bảo Châu đã trực tiếp chọn cô ấy. Điều này khiến cho rất nhiều người cảm thấy rất kỳ quái, bọn họ có chút tò mò, đây không phải là bọn họ xen vào việc của người khác, chỉ là đơn thuần tò mò mà thôi.
Nếu những người này làm việc ở cơ quan hoặc là nhà xưởng, đương nhiên sẽ không hỏi hay quan tâm tới, nhưng nơi này là trường học, phần lớn là học sinh, căn bản cũng hay thường xuyên tiếp xúc qua lại, quan hệ giữa người với người cũng dễ gắn bó hơn, làm nhiều thì được hưởng nhiều, mọi người đều một lòng một dạ phục vụ cho giáo dục nên cũng dễ nói chuyện hơn. Cho nên có tò mò thì đương nhiên sẽ phải hỏi ngay lập tức.
Bảo Châu nói thẳng: "Tôi tin tưởng năng lực hơn là học vấn, không phải cô ấy không có đi học, mà là về bản chất có sự khác biệt so với sinh viên. Nhưng sinh viên với học sinh cấp ba mà nói cũng không hơn kém nhau cho lắm. Cô ấy cũng đã thuyết phục được tôi rằng cô ấy có ưu điểm, hoàn toàn có thể bù lại được bằng đại học. Trước sau thì tôi vẫn tin tưởng vững chắc rằng năng lực rất quan trọng, nếu là người mà tôi hoàn toàn không quen biết, tôi không biết năng lực, như vậy có khả năng là tôi sẽ loại ngay, nhưng cô ấy đã làm ở chỗ chúng ta hai năm, tôi cũng đã xem qua một chút về thành quả làm việc của cô ấy, tôi tán thành về việc người này rất có năng lực cho nên tôi nguyện ý cho cô ấy một cơ hội.
Cô cười cười: "Năng lực chưa bao giờ là thứ mà bản thân có thể cảm thấy mình có nhiều hay ít, mà quan trọng là cô ấy có thể làm được bao nhiêu"
Câu này truyền tới tai Hứa Viện, cô càng thêm kiên định phải làm cho thật tốt, tuyệt đối không thể để cho Bảo Châu thất vọng.
Sau khi quyết định chọn Hứa Viện, cuối cùng Bảo Châu cũng nhờ dì Trần tìm được cho cô một người thích hợp để làm người giúp việc, đó là dì Trương, người nhà dì ấy đều đã qua đời trong thời kỳ đặc thù kia, chỉ còn lại một mình dì, rõ ràng dì mới hơn bốn mươi tuổi, nhưng vì cuộc sống mưu sinh mà làm lụng vất vả, trông dì ấy như đã hơn năm mươi tuổi vậy.
Tuy nhiên con người dì ấy đúng thật là vô cùng lạc quan, trong hoàn cảnh của dì ấy nếu không lạc quan thì đã sớm suy sụp rồi.
Bảo Châu và Bảo Nhạc đều cảm thấy tay nghề của dì Trương không tồi, người cũng sạch sẽ nhanh nhẹn nên đã giữ dì ấy lại.
Tinh thần của dì ấy vẫn rất kiên cường, dì ấy quyết định thu dọn chỗ ở cũ rồi dọn tới chỗ ở của Bảo Châu. Vào mùa đông mà có người giúp việc đúng thật là tốt, có thể lập tức thấy được trước kia mỗi lần chị em Bảo Châu trở về đều phải tự mình nhóm bếp lò, bây giờ lúc nào về nhà cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Bảo Châu chân thành tha thiết cảm thán: "Trước kia sao đầu óc chị không được minh mẫn thế nhở, sao không sớm nghĩ được thế này"
Bảo Nhạc thấp giọng: "Chúng ta đều chưa nghĩ đến."
Nhà bọn họ đúng là ai cũng có nhiều "kiến thức", nhưng đầu óc lại giống như cục đá, vậy mà không nghĩ tới chuyện tốt như vậy.
Bảo Châu tổng kết lại một chút, đại khái cũng không phải không nghĩ tới, mà là bọn họ đều cảm thấy nhà là nơi riêng tư, không hy vọng có sự xuất hiện của người ngoài. Nhưng bây giờ ngẫm lại thì thật sự thấy mình sai rồi, bởi vì mọi người cũng đâu ở cùng một phòng.
Bây giờ được như vậy cũng rất tốt rồi.
1006 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận