Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 506: Chương 506

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Mọi người bàn tán sôi nổi, Thích Ngọc Tú cũng xen lẫn trong số phụ nữ đó, thấy lần điều tra này thật sự quá vô ích, thầm nghĩ các người tìm được một người không tồn tại mới là lạ đó.
Cô hơi cúi đầu xuống rồi lại ngẩng đầu gia nhập cuộc thảo luận.
Nhiệt liệt thảo luận theo.
Như vậy mới giống là đang bình thường.
Lúc này không hiếu kỳ mới là kỳ quái.
Lần này, một đám âm thanh hỗn tạp từ những người phụ nữ khiến đại đội trưởng đau đầu, ông nhìn mấy người lãnh đạo trong huyện rồi cười xấu hổ.
Lãnh đạo trong huyện xoa huyệt Thái Dương, thở dài: "Như thế này thì làm sao mà tìm người!" Không dễ dàng chút nào!
Cả nhà Thích Ngọc Tú: Đó là điều không thể!
Vốn dĩ chuyện quyên tặng quần áo đã kết thúc.
Nhưng ai mà ngờ đột nhiên chuyện này lại náo loạn đến thế.
Mặc dù người trong thôn đều bị dò hỏi về chuyện này, nhưng cũng không có người nào để tâm đến, thật ra họ chỉ để ý đến mấy nhà "thật thật giả giả" vứt bỏ con cái kia.
Nhưng chuyện này đối với người trong thôn mà nói không hề quan trọng chút nào.
Giống như gia đình Thích Ngọc Tú chỉ đến đây để xem náo nhiệt. Mặc dù nói như thế, nhưng ít nhiều vẫn mang đến một chút phiền phức, Thích Ngọc Tú không dám đi sang bên kia, sợ bị người khác tìm ra manh mối.
Bởi vì gần đây có rất nhiều người ở trong thôn, bọn nhỏ lại đang nghỉ đông, Thích Ngọc Tú cũng không cho mấy đứa con chạy khắp nơi, mỗi ngày đều dẫn bọn chúng vào núi nhặt củi, không cần biết có nhiều việc hay không, quan trọng nhất là không để mấy đứa nhỏ chạy lung tung. Mặc dù Thích Ngọc Tú luôn cảm thấy các con của mình ngoan ngoãn, hiểu chuyện, thông minh, lanh lợi, nhưng cũng không hoàn toàn yên tâm.
Dù sao thì chúng cũng vẫn là trẻ con.
Khó tránh nhiều lúc lỡ miệng, cho nên tốt nhất là nên đi theo cô.
Mỗi ngày, mấy mẹ con bọn họ đều thu hoạch được không ít.
Thích Ngọc Tú dẫn mấy đứa nhỏ vào trong núi, ngẫu nhiên cũng sẽ gặp được người trong thôn, mặc dù bây giờ trong thôn có vài người lạ, nhưng bọn họ không quan tâm nhiều như vậy!
Nhà ai mà chẳng bận rộn? Bọn họ có điều tra thì cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng nói như vậy cũng không có gì là giả, dù chuyện lớn hay nhỏ thì cũng đều có cách giải quyết. Nếu như là trước đây, người trong thôn vào trong núi bắt được con thỏ hoang hay con gà rừng, đều đem về nhốt trong nhà mình, cũng không có gì đáng giá mà phải giấu diếm, chỉ cần nó không phải là con mồi lớn thì sẽ không có ai quan tâm.
Nhưng bây giờ trong thôn có người ngoài, mọi người phải chú ý nhiều hơn.
Trong thôn có hai tên khốn bắt được một con thỏ hoang định nướng ăn, cuối cùng bị giáo huấn cho một trận. Còn bị tịch thu con thỏ.
Hai tên khốn này vô cùng tức tối, vốn dĩ bọn hắn là những kẻ lười biếng, nếu không cũng không nghĩ đến việc đi ăn trộm, bây giờ vất vả cố gắng săn bắt một chuyến thì lại gặp phải chuyện này. Không tức giận cũng không được. Nhưng mà có tức giận như thế nào thì cũng phải chịu đựng.
Ngoại trừ chuyện này thì việc mọi người đi nhặt củi cũng không được thoải mái, trước kia nhặt nhiều hay ít không cần bận tâm cho lắm, bây giờ phải tuân theo quy tắc, nhất định chỉ được nhặt cành khô, nhất định không được nhặt hơn một bao lớn.
Trong thôn có người bị huấn giáo, mọi người càng phải lưu ý.
Dù sao thì bọn họ đến đây cũng đã làm cho trong thôn lộn xộn đến mức gà bay chó sủa.
Những người này đúng là chỉ biết bới lông tìm vết.
Mặc dù không nói trước mặt những người này, nhưng mọi người đều mắng chửi sau lưng.
May mắn thay, những ngày tháng như vậy cũng không kéo dài quá lâu, ba tháng gieo trồng mùa xuân bắt đầu, trong thôn dần dần bận rộn trở lại, thấy không thể tìm được manh mối gì từ bọn họ, những người này cũng dần dần bỏ đi.
Mặc dù người đã bỏ đi, nhưng sau đó trong thôn vẫn xảy ra hai chuyện, một chuyện là mọi người đã biết sở dĩ lần này lại tới điều tra, là do con dâu nhà thím ba đi tìm anh họ nhà mẹ đẻ.
829 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận