Ông Điền họ khan một tiếng, nhìn lướt qua con dâu thứ hai, nói: "Chuyện này con không cần xen vào"
Ông nhìn hai đứa con dâu, nói: "Nếu gia đình chúng ta không tách riêng, thì ở cái nhà này không tới lượt các người lên tiếng. Chiêu Đệ là đứa hiểu chuyện, chuyện này cứ nghe theo nó đi" Ông lão này đúng thật là rất khôn khéo, ông đã nhìn ra, nhà hai đứa con trai thứ hai và thứ ba đều có tâm tư của riêng mình, đương nhiên là Chiêu Đệ cũng có nhưng Chiêu Đệ lại biết đổ tiền lên người hai vợ chồng già này để đạt được lợi ích của bản thân.
Vào thời khắc mấu chốt như vậy, ông cũng đã có tính toán hết rồi.
"Trong thư Chiêu Đệ có nói khi nào thì đi không?"
Thẩm An gật đầu, nói: "Có ạ, nếu mọi người yên tâm thì bây giờ để bọn họ ngồi xe đến thủ đô; còn nếu ba người bọn họ không dám tự đi một mình thì cho bọn họ chờ đến lúc Bảo Sơn và Bảo Châu quay lại trường học sẽ dẫn theo bọn họ"
Cô ta bổ sung thêm: "Chi phí đi đường, cô ấy đều sẽ lo hết, các người cứ bỏ tiền ra ứng trước, đợi khi mấy chị em Tưởng Đệ đến thủ đô, cô ấy sẽ gửi tiền lại, còn gửi thêm sáu trăm đồng tiền. Cô ấy sẽ vay người khác trước để gửi cho các người"
Lúc Thẩm An nói câu này, đôi mắt nhìn đăm đăm, điều kiện nhà cô ta cũng không tệ, nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua nhiều tiền như vậy.
Bây giờ cô ta rõ ràng rất khinh thường Chiêu Đệ nhưng cô ấy có thể lấy ra được nhiều tiền như vậy, trong lòng cô ta cũng không khỏi khiếp sợ.
Cô ta khiếp sợ, còn Phán Đệ ở bên cạnh lại thét lên chói tai: "Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà không cho cháu theo!"
Điền Tam quay đầu lại tát cô ta một bạt tai: "Mày câm miệng"
Tuy hắn cũng có tâm tư của riêng mình nhưng hắn vẫn là một đứa con hiếu thuận một cách ngu xuẩn.
Chiêu Đệ nhớ rõ kiếp trước cha mẹ hắn chỉ chăm lo cho hai đứa con trai, hắn cũng không có hiếu thuận với cha mẹ mình như vậy nhưng kiếp này thì không phải.
Kiếp này gia đình bọn họ không hề ra riêng, Điền Tam cũng không có bị "từ bỏ", cho nên hắn vẫn luôn hiếu thuận một cách ngu xuẩn.
Hơn nữa bởi vì Chiêu Đệ có thể kiếm tiền nên ở nhà hắn cũng có quyền không thua kém gì anh hai hắn.
Vậy nên lúc này Phán Đệ thét to vào mặt hai ông bà già khiến Điền Tam không vui.
Phán Đệ òa khóc thành tiếng, còn mấy chị em Tưởng Đệ thì nắm chặt tay, cụp mi rũ mắt không dám nói lời nào, trong lòng như đánh trống liên hồi.
Chị gái làm được rồi, chị gái thật sự làm được rồi, chị ấy nói sẽ nỗ lực để dẫn các em đi cùng, các em cũng phải nỗ lực, chắc chắn không thể làm người mềm yếu.
Phải biết che giấu, phải kiên cường, bọn họ sẽ làm được.
Bọn họ sắp sửa có thể đi rồi.
"Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Ông Điền giải quyết dứt khoát, nói: "Ba đứa các cháu đều là lần đầu tiên đi xa nhà, vẫn nên đi theo hai đứa con nhà bác cả thì hơn. Bằng không ba đứa ở trên đường xảy ra chuyện thì không ổn đâu"
Đúng lúc thời gian này phụ giúp việc trong nhà một chút.
Tưởng Đệ ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ"
Ông Điền: "Các cháu đến thủ đô, không nên gấp gáp mà tìm đối tượng hẹn hò, chúng ta là người nhà quê đến đó, làm vậy chỉ khiến bản thân bị người khác ghét bỏ, người ta sẽ không đối xử thiệt tình với mấy đứa đâu. Các cháu cứ cố gắng kiếm tiền, sau khi trở về, mọi người trong nhà sẽ chọn cho các cháu một đối tượng tốt"
Chỉ cần bọn họ còn chưa gả đi thì bọn họ có thể đem tiền về cho gia đình.
Tưởng Đệ cảm động, nói: "Cháu biết rồi thưa ông nội"
Ông Điền rất hài lòng còn bà Điền cũng vui mừng, đắc ý vô cùng, bà nói: "Ai cũng nói gia đình kia học hành rất giỏi, nhưng chỉ học giỏi thì có ích lợi gì, bọn chúng cũng đâu thể kiếm được nhiều tiền. Có thể kiếm được tiền mới là tốt nhất. Chiêu Đệ của chúng ta mới là người có khả năng nhất. Cả nhà vô cùng hài lòng, bọn họ ra ngoài cũng cực kỳ tự mãn.
Thẩm An đọc thư xong về nhà cũng kể lại cho người trong nhà, chẳng mấy chốc tất cả người trong thôn đều biết Chiêu Đệ lợi hại như thế nào.
Lại nghe nói Lý Kiến Kỳ cũng ở bên ngoài thường xuyên qua lại như thế, mọi người lập tức cảm thán, xem ra học hành giỏi giang cũng chưa chắc làm được gì.
Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu học rất giỏi đó, nhưng chẳng phải vẫn về nhà chạy chơi lung tung sao?
Thử nhìn Lý Kiến Kỳ và Điền Chiêu Đệ mà xem, người ta thi không được thứ hạng cao nhưng lại có thể tự mình kiếm tiền.
Vậy không phải quá tốt rồi ư?
Trong thôn lời ra tiếng vào không ít, nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không dao động, bọn họ và Tế Ninh đã hẹn cùng nhau lên núi săn thú, thu hoạch cũng không tệ.
Cuộc sống mấy năm nay khá tốt, tài nguyên trong núi cũng phong phú, gà rừng và thỏ hoang cũng rất nhiều.
Bảo Sơn bọn họ còn gặp một con sơn dương, mấy người bọn họ nỗ lực hợp tác cùng nhau, cuối cùng cũng bắt được con sơn dương.
1073 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận