Gần đây, Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu thích nhất là mì ăn liền, nếu bán được hai sọt rau dại nhỏ là có thể mua được một thùng mì ăn liền!
Chỉ tiếc là không phải lúc nào cũng có người đi bộ đến chỗ này, hai đứa nhóc cũng không muốn xuống núi thường xuyên.
Nhưng một cơ hội tình cờ cũng có thể khiến mấy đứa nhỏ thích thú cực kỳ, đây là thành quả lao động của bọn nhỏ, có thể giao cho mẹ để đổi thành mì ăn liền thơm ngon. Bọn chúng cũng có thể giảm bớt gánh nặng trong nhà!
Tan học, mấy đứa nhỏ lập tức đi đào đồ ăn, ngay cả Tiểu Bảo Nhạc cũng cảm thán: "Ôi chao, sao hôm nay không có người đi ngang qua mua rau dại!"
Thật hy vọng có nhiều người như vậy một chút.
Bảo Sơn nói: "Bởi vì ngẫu nhiên mới có người mua, chúng ta mới càng phải quý trọng"
Tiểu Bảo Nhạc: "Dạ dạ!"
Đôi mắt to và sáng lấp lánh chớp chớp.
Tiểu Bảo Sơn nhìn em trai, xoa đầu thằng bé, cậu bé chân thành bày tỏ cảm xúc: "Em và Bảo Châu lớn lên thật giống nhau.
Tiểu Bảo Nhạc nói: "Chị ấy là chị gái của em mà.
Bảo Châu nghe vậy thì ánh mắt lập tức chuyển động, đi đến ôm cổ Bảo Sơn, cười hì hì: "Anh à, em thích anh nhất, sao em lại thích anh thế này"
Bảo Sơn thấy vậy lập tức hiểu được ý của Bảo Châu, cô bé là sợ cậu cảm thấy mình không phải người một nhà.
Cô bé này đúng là vua nịnh nọt.
Cậu bé sẽ không như vậy đâu.
Tuy nhiên...... khóe miệng cậu bé nhếch lên, bất giác nở nụ cười, cậu bé nói: "Vậy em thích anh hay là thích Bảo Nhạc hơn."
Tiểu Bảo Sơn khó có được cơ hội, cậu bé cố ý làm khó Bảo Châu.
Bảo Châu khiếp sợ nhìn anh trai, hai tay ôm ngực, giọng mềm tựa như bông: "Sao anh có thể hỏi vấn đề làm tổn thương người khác như vậy!"
Tiểu Bảo Nhạc trợn to hai mắt: "Kìa chị, chị mau nói đi.
Bảo Sơn càng cười lớn hơn nữa, khóe mắt cong cong, khuôn mặt nhỏ cũng mang theo vài ý cười:
"Đúng vậy, em nói đi"
Bảo Châu nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, cuối cùng khẳng định: "Hai người đang hợp lực bắt nạt em."
Cô bé nhớ tới cái rổ nhỏ của mình, vừa chạy đi vừa nói: "Tôi thật là cô đơn và lạnh lẽo.." Mấy đứa nhỏ chơi đùa và cãi nhau ầm ĩ, thời thơ ấu tươi đẹp trôi nhanh như một cơn gió.
Mấy đứa nhỏ nhanh chóng trưởng thành, giống như ngồi trên hỏa tiễn, mà thời gian càng giống như thế. Thời gian trôi quá nhanh, chỉ cần lơ đãng đi một tí là đã trôi rất xa.
Mới một giây trước, Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu vẫn là những đứa nhỏ tám chín tuổi, là học sinh tiểu học, thế mà trong nháy mắt, bọn chúng đã là học sinh cấp ba.
Cái nháy mắt này đã là tám năm...
Từ năm 1968 đến năm 1976, tám năm trôi qua như một cái chớp mắt.
Đứa trẻ hoạt bát, hiếu động ngày nào nay đã trưởng thành, trở thành chàng thiếu niên khỏe mạnh và cô thiếu nữ duyên dáng, yêu kiều.
Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu cũng biến thành Đại Bảo Sơn và Đại Bảo Châu.
Mùa xuân năm 1976...
Năm nay, Bảo Sơn mười bảy tuổi, Bảo Châu cũng mười sáu tuổi, còn Tiểu Bảo Nhạc mười ba tuổi.
Hiện tại, ba đứa con của Thích Ngọc Tú đều đi học, Bảo Sơn và Bảo Châu học cấp ba ở trong huyện, hiện tại là năm đầu tiên, hai đứa nhỏ học nội trú ở trường.
Còn Bảo Nhạc hiện tại học cấp hai.
Ở chỗ bọn họ, học cấp hai không cần đi vào huyện xa như vậy, ở công xã cũng có một khu nhà cấp hai, Bảo Nhạc và mấy đứa nhỏ trong thôn đều chạy xe đi học. Mấy năm nay, trong thôn ngày càng có nhiều gia đình "có xe".
Mà xe của Bảo Nhạc là xe "mượn", tuy đối với trong thôn là như vậy, nhưng Bảo Nhạc biết là không phải.
Tuy nhiên, Bảo Nhạc không phải là một đứa bé, không cần phải lựa lời mà nói.
Trong lòng thằng bé hiểu rất rõ.
Thật ra những người trong nhà họ đều hiểu được, điều kiện nhà mình không tệ, tuy nhiên bọn họ chưa nghĩ tới chuyện dọn đi, không phải không có cơ hội, mà là bọn họ không có dự định đó, bọn họ ở chỗ này, lặng lẽ đi sang "bên kia", cũng sẽ không có ai phát hiện.
847 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận