Mọi người đều vô cùng vui mừng, tuy hiện tại kẹo không còn quý giá như mấy năm trước nhưng những gia đình ở quê cũng vẫn còn tiếc khi mua cho con trẻ, Bảo Châu chia cho từng người mỗi người một ít.
"Cảm ơn chị"
"Cam on dì."
Mọi người xưng hô đủ kiểu cả, Bảo Châu mỉm cười, nói: "Không cần khách sáo vậy đâu, trời tối rồi, các em mau chóng về nhà đi. Gia đình chị cũng phải về nhà nữa.
Đám trẻ sau khi nhận được kẹo thì vui vẻ đi về nhà, Bảo Sơn chủ động lái xe, xe chậm rãi chạy ra bên ngoài, chỉ là xe còn chưa kịp chạy được bao xa đã nhìn thấy có người đột nhiên lao vào xe bọn họ, cũng may là đường không dễ đi nên xe chạy rất chậm, Bảo Sơn kéo cửa kính xe xuống, nhíu mày: "Này cô kia cô đang làm gì vậy?"
Con dâu thứ ba nhà họ Điền cũng hoảng sợ, vừa thở hổn hển vừa chạy nghiêng ngả lảo đảo xông đến, hỏi: "Là chị dâu cả sao? Chị dâu cả, em là vợ của Điền Tam Thích Ngọc Tú ngồi ở vị trí ghế phụ, cô ấy càng trở nên không vui khi nhìn thấy người này, nói: "Cô có việc gì sao?"
Vợ Điền Tam lập tức vòng qua xe tiến đến bên này, nói: "Chị dâu cả, chị xem, chị xem nếu đã tới trong thôn rồi, chi bằng cùng nhau ăn một bữa cơm có phải vui vẻ hơn không? Sao có thể không trở về nhà chứ? Như thế này là không đúng phép tắc đâu! Chúng ta đều là người một nhà mà......" Thích Ngọc Tú nhíu mày: "Tôi còn cần cô tới đây giáo huấn tôi sao? Ai là người một nhà với cô? Có một số việc không cần phiền tôi phải nhắc nhở cô đúng chứ? Cô mau tránh ra dùm cho?
Vợ Điền Tam không nghĩ tới chị dâu cả thế mà một chút mặt mũi cũng không nể nang, cô ta ngây ngẩn cả người ra, trong lòng khó hiểu: "Chị thật sự muốn cắt đứt với nhà họ Điền sao? Chị cắt đứt như vậy sau này Bảo Châu kết hôn sẽ không có chỗ hậu thuẫn để dựa vào......" "Chúng tôi không cần Bảo Nhạc cười lạnh: "Lúc nhà chúng tôi khó khăn sao không thấy các người đến giúp đỡ một chút đi, bây giờ nhà chúng tôi khá giả rồi các người lại đến đây nhận làm thân thích, muốn dựa vào cái gì mà nhận như thế hả? Chị gái của tôi còn cần dựa vào các người hay sao? Thật là buồn cười. Các người làm ơn tự về nhà soi gương đi, xem thử mình là cái thể thống gì cơ chứ, chẳng qua chỉ là một cọng hành thôi, các người muốn dựa vào cái gì đây? Thật là không biết xấu hổ mà!"
Vợ Điền Tam cười ngại ngùng: "Bảo... Bảo Nhạc à, con trai thím rất ngưỡng mộ người anh trai như con, nếu con đã trở lại vậy thì cũng không thể..."
Trên đời chính là có những loại người như thế này, không nghe những gì người khác nói, chỉ đắm chìm ở thế giới của chính mình. Ví dụ như vợ Điền Tam chính là người như vậy.
Thật ra nhà họ Điền vẫn còn hai người con dâu, Thích Ngọc Tú cảm thấy người con dâu thứ ba phiền hơn, tuy người con dâu thứ hai cũng chán ghét, miệng lưỡi xấu xa khắc nghiệt, nhưng mọi việc đều thể hiện rõ trên mặt, hơn nữa nếu thật sự tỏ rõ thái độ với cô ta, cô ta cũng sẽ tự hiểu mà không tới làm phiền.
Còn người con dâu thứ ba này lại luôn bày ra dáng vẻ đau khổ bị người khác khi dễ, nhưng lại làm những chuyện không phải của con người.
Thêm một điều nữa, tuy người con dâu thứ hai không tốt nhưng cũng biết vì con gái của mình mà suy nghĩ, còn người này dù cho có phải đạp con gái xuống đáy cũng phải trợ giúp cho con trai mình.
Điều này càng khiến cho Thích Ngọc Tú thấy chướng mắt.
"Bảo Nhạc, con còn trả lời với loại người này làm gì! Bảo Sơn con mau lái xe ra khỏi đây đi"
Thích Ngọc Tú căn bản không ngờ tới người trong nhà lại để ý tới cô, vợ Điền Tam thấy người ta kéo cửa sổ xe lên rồi chứng tỏ không để ý gì tới mình nữa, cô ta dùng sức chụp lấy cửa sổ xe: "Chị mở xuống một chút, chị mở một chút nghe em nói đi mà.
Cô ta khóc nức nở: "Chị nói cho tôi biết, chị nói cho tôi biết Chiêu Đệ con tôi đi đâu rồi vậy? Nó cũng không thể mặc kệ chúng tôi như thế được, chúng tôi chính là cha mẹ của nó, con bé vô lương tâm này tự mình trốn chạy còn chưa tính, còn dẫn theo cả ba chị em Tưởng Đệ, sao nó có thể làm như vậy, sao có thể được chứ! !! Chị dâu cả, chị cũng là người làm mẹ, chị cũng biết làm mę khó khăn như thế nào, chị nói cho tôi biết, chị hãy nói cho tôi biết đi. Hơn nữa, trong nhà đã lo cho nó học đến đại học, sao nó lại không biết ơn xíu nào vậy chứ? Có nhà nào đối xử với con cái tốt như nhà chúng tôi đâu!"
Cô ta khóc lóc kêu ca làm cho không ít người xung quanh tò mò chạy ra xem.
1041 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận