Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 619: chương 619

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Những điều đó đều là bọn họ nghe qua được.
Thế mà bây giờ bọn họ còn không thèm đề cập tới, mọi người càng cảm thấy nhân cách của hai đứa nhỏ này thật tốt.
"Các em là những đứa trẻ hiểu chuyện, mẹ các em cũng là một người phụ nữ vĩ đại"
"Cái gì mà vĩ đại cơ?" Mọi người đang nói chuyện, bất chợt có người nói chen vào, mọi người quay đầu nhìn lại, thì thấy một người phụ nữ vừa gầy vừa đen đứng ở cửa, đại đội trưởng lập tức nói: "A, đây là vợ Điền Đại......
"Ôi chị dâu cả, chị nuôi con thật khéo.
"Đây là con trai út của cô sao? Học tập thế nào rồi con?"
Mọi người lập tức rôm rả, bởi vì Thích Ngọc Tú trở về, Bảo Sơn và Bảo Châu cũng an tâm đứng sang một bên, đương nhiên rồi, đề tài trung tâm chính là thổi phồng hai người bọn họ nên đã khoác lác vô cùng lợi hại.
Khuôn mặt Bảo Châu đỏ bừng.
Bảo Sơn da mặt dày hơn một chút nhưng cũng nghe đến tê dại.
Với lại anh cũng thường xuyên được Bảo Châu khích lệ, nhưng Bảo Châu khích lệ anh, sao anh lại vui vẻ như vậy. Mà người khác...... anh cảm giác được người khác khích lệ thì nổi da gà.
Lúc này Thích Ngọc Tú hỏi: "Vậy hai đứa nhỏ nhà tôi có thể thi đậu không?"
"Cái này... Thật ra cái này chúng tôi cũng không dám nói, nếu là trường học khác, chúng tôi dám nói nhất định không thành vấn đề. Nhưng là thủ đô Thanh Bắc, cái này thật là không biết được.
"Hả? Sao còn có thể không biết được?"
"Bọn họ không phải đứng nhất toàn tỉnh sao?"
"Đứng nhất toàn tỉnh còn thi không đậu sao? Tỉnh chúng ta như vậy là không được.
Người trong cuộc còn chưa nói gì, thôn dân đến đây xem đã mồm năm miệng mười. Mấy người lãnh đạo có chút xấu hổ, những người này thật sẽ không nói. Tuy nhiên bọn họ vẫn nói: "Chỉ là nói vậy thôi, không nhận được thư thông báo trúng tuyển thì cái gì cũng đều không thể nói chắc trăm phần trăm. Nhưng thật ra, xác suất bọn họ không trúng tuyển rất thấp"
"Vậy nghĩa là có thể đậu? Lãnh đạo nói thế chính là......"
Đại đội trưởng: "Được rồi, các người ở đây nói những chuyện đó làm gì. Có phải chuyện của các người đâu"
"Bọn họ là người của đại đội chúng ta, chúng tôi quan tâm cũng không được sao.
Chuyện như vậy đã làm tình hình ầm ĩ lại thêm lộn xộn, khiến cho mọi người xem cũng thấy quá đủ rồi, nhưng mà cũng không ngoài dự đoán trong thôn chính là như vậy. Chuyện này cũng không có gì lạ, đây là biểu hiện cho sự náo nhiệt. Cũng may không có ai thiệt tình để ý chuyện này, tất cả đều rất vui vẻ.
Nếu không phải bây giờ là mùa đông với cả chỗ này quá nhỏ lại không tiện thì những người này còn định chuẩn bị ở lại ăn một bữa cơm.
Tuy nhiên hiện tại đều là không cần thiết.
Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn luôn miệng nói nhà mình không nghèo, kiên trì nói nhà mình không nghèo, thành phố vẫn mỗi người khen thưởng cho một trăm đồng tiền. Mà những người trong cục giáo dục huyện đi theo đến đây cũng mỗi người khen thưởng năm mươi đồng. Theo quan điểm của bọn họ trong nhà có tiền hay không có tiền không có liên quan gì cả.
Cái quan trọng nhất là nhận định của bọn họ.
Công xã thấy như vậy cũng không dám chậm trễ, lập tức học theo, trong huyện không thể nhiều bằng thành phố, bọn họ càng không thể nhiều như trong huyện, vậy nên đã khen thưởng ba mươi đồng.
Cứ như vậy bọn họ đã nhận được ba trăm sáu mươi đồng tiền.
Đọc sách đối với rất nhiều người mà nói đều là việc phải bỏ tiền, thật ra bây giờ đọc sách vẫn không được quý trọng chút nào, vẫn có người lấy cớ tiêu tiền không muốn cho con cái đọc sách.
Rốt cuộc con cái đọc sách không chỉ tiêu tiền, còn không thể giúp người trong nhà làm việc. Đặc biệt là con gái, có đứa nào mà không bị bắt làm việc nhà?
Thế mà bây giờ mới thấy, nhà người ta có một đứa con gái, vì đọc sách mà kiếm lời được một trăm tám mươi đồng?
Cô đọc sách nhiều năm như vậy, học phí và tiến sách vở chỉ sợ còn chưa đến một trăm tám mươi đồng? Đây là đã lấy lại được toàn bộ vốn bỏ ra còn gì. Xung quanh có rất nhiều ánh mắt hâm mộ. Riêng người nhà Thích Ngọc Tú vẫn rất bình tĩnh.
Đến cuối cùng thì người cãi cọ ồn ào đi rồi, nhà bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Không cần nghĩ cũng biết, nhà bọn họ chắc chắn lại là đề tài của làng trên xóm dưới, tuy nhiên Bảo Sơn lại có cách nhìn khác về chuyện này, anh nói: "Nhà mình cầm ba trăm sáu mươi đồng tiền khen thưởng, rất nhanh sẽ truyền đến tai mọi người, ngày thường vẫn phải chú ý một chút. Thích Ngọc Tú hiểu đạo lý này, năm đó anh trai cô ấy gửi tới ba mươi đồng tiền còn thu hút kẻ trộm, đừng nói đến bây giờ có tận ba trăm sáu mươi đồng tiền.
Thật ra cũng không dám nói trước là nhất định sẽ có người tới trộm, nhưng nhà mình vẫn luôn phải đề phòng một chút, bằng không chưa chừng.
"Bây giờ chỉ mong nhanh nhận được thư thông báo trúng tuyển, đến lúc đó khai giảng, các con đi rồi, chắc cũng không ai chú ý đến nhà chúng ta nữa.
Bảo Châu cười, nói: "Đúng là vậy ạ.
"Cũng không biết thư thông báo trúng tuyển của các con khi nào tới" Bảo Châu: "Con cũng không biết nữa ạ"
999 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận