Trước đây bọn họ đã từng nghe Khương Việt nói rằng anh trai cô ấy trông rất giống cha mình, hôm nay xem ra tận mắt chứng kiến thì mới biết đây là sự thật.
Hai người họ đã nhận ra ngay lập tức. Ban đầu Khương Việt đã giúp đỡ cho họ rất nhiều, hiện tại gặp được cha ruột của Khương Việt nên bọn họ tất nhiên cũng muốn giúp.
Bảo Châu nhìn Bảo Sơn bằng một cái nhìn lo lắng.
Lời đề nghị của Bảo Sơn là tốt nhưng nếu cuộc sống của Khương Hải Phong thay đổi và không còn sự xuất hiện của chị Khương Việt nữa thì sao?
Dù gì thì bọn họ cũng là người khởi đầu mọi chuyện, Bảo Châu sợ gây ra hiệu ứng cánh bướm (), một chút thay đổi có thể sẽ để lại những hậu quả khác nhau. Cô không muốn chị Khương Việt biến mất như vậy.
[Chú thích: ( ) Hiệu ứng cánh bướm: (còn được gọi là hiệu ứng bươm bướm) là một cụm từ dùng để mô tả khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ đối với điều kiện gốc. Thường đề cập đến nghịch lý thời gian, quan hệ nhân quả.
Bảo Sơn muốn trấn an cô một chút để cô có thể thấy yên tâm hơn. Anh nói với Khương Hải Phong:
"Anh có thể lái xe đúng không?"
Khương Hải Phong: "? ??"
Hắn hoàn toàn không hiểu, làm sao mà hai người này có thể chuyển chủ đề nhanh đến như vậy chú.
Bảo Sơn: "Bà con nhà tôi có studio ở phía bên này đang cần thuê tài xế, nhưng vẫn chưa kiếm được người phù hợp. Studio sẽ trả tiền cho anh đi học lái xe, khi anh biết đi xe rồi thì phải ký hợp đồng làm việc trong vòng năm năm. Anh thấy vậy có ổn không?"
Khương Hải Phong: "? ?? ?"
Hắn giương mắt nhìn trời, hôm nay mặt trời không mọc đằng tây mà sao lại có chuyện như vậy xảy ra kia chứ? Hơn nữa những người giàu có như vậy chắc chắn sẽ không bị bệnh tâm thần có phải không?
Tại sao anh ta lại đưa ra một công việc với điều kiện hời như vậy?
Không lẽ là đang cố tình lừa hắn chăng? Bọn họ vốn dĩ không quen biết nhau vậy thì tại sao phải giúp đỡ hắn như thế?
Không không... không phải là họ không biết hắn, nếu như không biết thì làm sao họ có thể gọi hắn ta bằng tên đúng và chính xác vậy được.
Cho nên thực chất đã có chuyện gì xảy ra vậy?
Khương Hải Phong cảm thấy đầu óc hắn không đủ thông minh để suy đoán, bởi vì hắn không biết được những người này đang muốn làm cái gì!
Cho dù có nghĩ như thế nào thì cũng không thể hiểu được!
Bảo Sơn mỉm cười: "Anh không cần nghĩ rằng tôi đang lừa anh đâu, chỉ là người nhà của anh đã giúp đỡ cho tôi rất nhiều thứ. Chẳng qua chỉ là tôi trước đây không gặp được anh. Từ khi nhận ra anh đến bây giờ, tôi nghĩ mình vẫn còn hy vọng có thể làm gì đó để trả ơn" Khương Hải Phong gãi đầu: "Nhưng không phải là tôi mà"
Hắn nghiêm túc nói tiếp: "Anh nợ ân nghĩa của ai thì cứ việc trả ơn trực tiếp cho người đó, không cần phải giúp đỡ tôi vậy đâu, tôi thậm chí còn không biết anh đang nói về ai?
Bảo Sơn: "Hiện tại người đó không còn ở đây nữa nên tôi không thể trả lại ơn nghĩa cho họ, nhưng tôi chắc chắn rằng người ấy sẽ rất vui nếu như tôi giúp đỡ anh ngay bây giờ. Anh nghe đến đây thì cũng hiểu những lời tôi đang nói rồi có đúng không?"
Những gì mà anh nói thực ra hắn vẫn chưa hiểu hết được.
Khương Hải Phong ngơ ngác: "? ?? ?"
Anh ta đang nói không thể trả ơn sao?
Người đã chết ư?
"Nhưng tôi "Anh có thể dò hỏi xung quanh về chúng tôi nếu anh nghĩ rằng chúng tôi là những kẻ lừa đảo, tôi sẽ cho anh thời gian suy nghĩ đến ngày mai nhé. Tôi chờ câu trả lời của anh.
Bảo Sơn cũng không ép buộc: "Nhà người thân của tôi ở đây, chiều mai tôi mới lên máy bay để rời đi, tôi có thể chờ anh đến trưa mai rồi mới rời đi.
Khương Hải Phong sững sờ nhìn Bao Sơn, Bảo Sơn lại vô cùng nghiêm túc: "Cơ hội không phải lúc nào cũng có, hi vọng anh biết nắm bắt cơ hội này. Tôi hy vọng có thể gặp lại anh trước ngày mai nhé.
Bảo Sơn cũng không nói thêm gì nữa, anh quay lại bưng thùng bia đi vào nhà, Thích Ngọc Tú: "Con làm gì ngoài đó mà lâu như vậy? Đã có chuyện gì xảy ra sao?"
Bảo Sơn mỉm cười: "Con vô tình gặp được một người bạn.
Anh nói tiếp: "Cháu có một người bạn đang tìm việc, dì cả có thể nào sắp xếp cho anh ấy làm việc ở studio có được không? Cháu sẽ trả lương ạ, tuyệt đối sẽ không gây phiền phức gì cho nhà dì cả đâu a...... "
Thích Ngọc Linh đáp lại: "Cháu biết không? Chuyện này thì không thành vấn đề gì, dù sao cũng chỉ là một vấn đề nhỏ, mướn ai thì mướn nhưng cháu không cần phải trả tiền cho nhà dì, họ hàng với nhau cả mà nói đến chuyện tiền bạc làm gì"
Bảo Sơn lắc đầu, anh mỉm cười nói: "Không không phải như vậy ạ. Nếu như anh ấy đồng ý thì nhất định cháu phải trả tiền, nếu không thì cháu sẽ phải tìm người khác giúp" Anh cụp mắt xuống rồi nói tiếp: "Cũng có thể anh ấy sẽ không đồng ý tới ạ" Lúc ở trước mặt mọi người, Bảo Sơn cũng không lý giải quá nhiều, sau khi ăn xong anh liền bị Bảo Châu kéo sang một bên, hỏi: "Anh không sợ sẽ xảy ra chuyện gì sao?"
1008 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận