Tế Ninh:
Bảo Châu: "Các bạn nhỏ có muốn ăn kẹo hồ lô không? Chị mua cho các em kẹo hồ lô được không?"
"Dạ!" Tiếng đám trẻ vang lên.
Nếu không biết còn tưởng bọn họ là một đoàn du lịch.
Rốt cuộc mỗi nhà này từ lớn đến nhỏ đều có không ít người.
Bảo Châu cười nói: "Để chị đi mua nhé"
Bảo Sơn: "Chúng ta cùng đi nha Anh quay đầu lại nhìn Quan quản gia nhờ chăm sóc ông nội, yên tâm đi theo Bảo Châu, trước kia trên đường không có bán mấy thứ này nhưng hiện tại cuộc sống đã tốt hơn nên đã có những người buôn bán nhỏ, nhờ vậy mà cũng thuận tiện hơn nhiều.
Bảo Sơn và Bảo Châu đi cùng nhau, anh cầm tay cô, Bảo Châu mang bao tay, nhẹ nhàng trêu chọc:
"Cái anh nắm chính là bao tay.
Bảo Sơn: "Vậy anh cũng vui rồi"
Khóe miệng anh khẽ cười, nói: "Ở bên cạnh em thì cho dù có thế nào cũng đều là hạnh phúc cả."
Lông mày Bảo Châu đều dựng ngược cả lên, Bảo Sơn mỉm cười nói: "Khung cảnh ở đây thật là náo nhiệt"
Bảo Châu khẽ dạ một tiếng, nói: "Chúng ta có tổng cộng bao nhiêu người nhỉ?"
Bảo Sơn: "Chắc khoảng 40 người chăng?"
Bảo Châu cười khanh khách: "Vậy xem ra chúng ta phải bao hết kẹo hồ lô rồi.
Bảo Sơn liếc mắt xem xét, nói: "Còn không biết họ có đủ bán hay không Hai người nhanh chóng thanh toán tiền, một chỗ bán đúng thật là không đủ, cũng may người bán kẹo hồ lô tinh ý, hắn lập tức nói: "Bạn của tôi bán ở bên cạnh, đợi tôi kêu hắn. Hắn chạy nhanh như bay mà không sợ Bảo Sơn với Bảo Châu lấy đồ của hắn chạy mất. Bảo Châu cười tủm tỉm: "Như thế này có phải quá tin tưởng chúng ta rồi không?" Bảo Sơn vuốt mũi cô, nói: "Bé ngốc à, kẹo hồ lô chúng ta đều mua hết rồi, một cái gậy gỗ cắm kẹo hồ lô như vậy cũng không đáng lấy đi. Hắn cũng không ngốc mà làm vậy đâu. Với lại chúng ta có tiền mua nhiều kẹo hồ lô như vậy thì còn để ý đến chút đồ như vậy sao?"
Bảo Châu giẫm chân anh, lẩm bẩm: "Anh dám ghét bỏ em.
Bảo Sơn: "Làm sao anh có thể ghét bỏ em được chứ"
Anh cúi đầu nhìn cô, trong lòng cảm thấy vui mừng, Bảo Sơn đưa tay nhẹ nhàng phủi bông tuyết trên mũ cô, nói: "Có lạnh lắm không? Nếu lạnh thì anh mua khoai lang nướng cho em.
Đôi mắt Bảo Châu cong cong lên, nói dỗi: "Chúng ta ăn cơm rồi mà." Bảo Sơn cũng cười, nói: "Đồ ăn vặt với món chính không có liên quan" Hai người nhớ đến lúc còn nhỏ, nhịn không được mà cùng bật cười, khi còn nhỏ bọn họ đều như vậy, rõ ràng đã ăn no nhưng vẫn có thể ăn đồ ăn vặt, thật giống như bụng trẻ con có thể co giãn.
"Anh cũng muốn mua cho em sưởi ấm tay, cũng không nhất định phải ăn, đợi đến khi không còn ấm nữa thì bỏ" "Lãng phí đồ ăn như vật là không được đâu.
Bảo Sơn nói: "Không lãng phí chút nào, em có tin không nếu em bỏ đi không ăn thì nhất định sẽ có người ăn. Anh bật cười: "Tuyệt đối sẽ không lãng phí đâu.
Lông mày Bảo Châu lại dựng ngược lên, nói: "Anh đúng là gian trá mà.
Bảo Sơn càng thêm cười, nói: "Đây là anh sử dụng lại tài nguyên, một chút cũng không dám lãng phí."
Bảo Châu: "Ha ha."
Bảo Sơn: "Em mà cười anh là anh sẽ bị tổn thương đó.
Anh tiến sát lại: "Phải lại gần nhau một chút mới có thể giảm bớt được cảm giác tổn thương này"
Bảo Châu trợn mắt: "Anh điên rồi sao? Anh có biết đang ở trước mặt mọi người không hả?"
Bảo Sơn trả lời đúng lý hợp tình: "Không phải anh nói bây giờ chúng ta có thể về nhà...... Nha Anh lại bị giẫm chân, anh nói: "Bảo Châu thân yêu à, em đang mưu sát chồng mình sao?"
Bảo Châu đỏ mặt: "Anh im lặng chút đi!"
Cô ngẩng đầu, nói to: "Ai là vợ của anh chứ hả?"
Bảo Sơn nựng khuôn mặt cô, nói: "Em đó.
"Khụ khụ, khụ khụ khụ!" Khuôn mặt Bảo Châu ửng đỏ, cô hờn dỗi: "Anh im lặng cho em"
Bảo Sơn đang muốn tiếp tục nói cái gì đó thì thấy ông cụ bán kẹo hồ lô đã lôi kéo một ông cụ khác lại đây, Bảo Sơn mua hết tất cả hồ lô của hai người. Hai người vui mừng liên tục nói cảm ơn không ngớt.
Chỉ biết cảm thán rằng hôm nay quá may mắn, đúng là một ngày tốt lành.
Bây giờ kẹo hồ lô không có nhiều loại, đa số đều là sơn tra nhưng như vậy cũng đủ khiến mọi người vui vẻ, mỗi người một cây kẹo hồ lô, còn dư lại ba cây.
Bảo Châu: "Ai còn muốn ăn nữa không? Ở đây vẫn còn nè"
Vợ Văn Tử: "Chị muốn, chị muốn Bảo Châu: "Đây đây... em đều cho chị tất.
Vợ Văn Tử được thêm ba cái nên vui mừng mặt mày hớn hở.
Chỉ cần không ở trước mặt cô làm trò quỷ, cô sẽ mặc kệ người này có phải ham muốn lợi nhỏ hay không, mà thoạt nhìn anh họ Văn Tử này đúng là có thể quản được vợ, Bảo Châu cảm thấy anh họ Văn Tử của cô cũng có chút hung dữ, tuy nhiên cũng may là bọn họ không sống cùng nhau cho nên không sao cả.
Bảo Châu: "Con còn định mua khoai lang nướng, mọi người có ai muốn ăn không?"
896 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận