Không chỉ ở trường học bọn họ, mà ở những trường học khác, mọi người cũng bận rộn như vậy, ví dụ như Điền Chiêu Đệ, cô ấy từng nói nếu có thời gian rảnh sẽ đến gặp Bảo Châu, nhưng sau khi vào đại học, bọn họ đều bận nên căn bản không có thời gian gặp nhau.
Sau rất nhiều năm, mọi người đều cảm thấy bọn họ mới vừa khôi phục thi đại học nên số lượng sinh viên mấy năm nay nhiều, nhưng lại quên mất, bọn họ đợi nhiều năm như vậy mới có được cơ hội, bọn họ phải thật sự chú tâm học tập. Học được nhiều tri thức vững chắc thì có gì là không tốt.
Đến ngay cả Bảo Châu cũng như vậy, cô vốn có ý tưởng mở một lớp học bổ túc ở thủ đô, nhưng vừa mới khai giảng việc học còn khẩn trương nên chưa làm được.
Thật may, dần dần mọi người cũng thích ứng với tiết tấu học tập của đại học.
Bảo Châu dần dần thích ứng, việc học tập cũng dần dần được thả lỏng hơn, rốt cuộc học tập là một quá trình tích lũy, không phải một quá trình đột kích, mà Bảo Châu học hành rất vững chắc, cũng đọc qua rất nhiều điều.
So với người khác thì cô vẫn có ưu thế rất lớn.
"Bảo Châu, anh cậu ở dưới lầu kêu cậu kìa. Quan Tâm từ bên ngoài trở về nói với cô.
Bảo Châu ừ một tiếng, lập tức đứng dậy, cô hỏi: "Sao chỉ có mình cậu trở về?"
Quan Tâm: "Bọn họ đi vào thư viện rồi.
Tuy mọi người có tính cách khác nhau, cũng đều không phải người dễ đối phó, nhưng sau thời gian ở chung thì phát hiện cũng không khó chung sống. Mọi người cũng có thể xem như bạn bè tốt của nhau.
Bảo Châu: "Tôi đi cùng anh trai ra ngoài đây"
Bảo Châu cúi người lấy cái túi da dê nhỏ của mình, chạy thịch thịch thịch xuống lầu, xuống tới nơi thì nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc sơ mi trắng, hiện tại đã là tháng 5, thời tiết ấm áp, thích hợp mặc một bộ quần áo mỏng, Bảo Châu lập tức chạy tới, nhảy đến trước mặt anh: "Anh!"
Bảo Sơn: "Em cẩn thận một chút.
Bảo Châu dạ một tiếng, nói: "Em biết rồi mà."
Bảo Châu cứ nói không ngừng nghỉ suốt dọc đường đi, hỏi: "Anh à, bây giờ chúng ta đi đâu đây?"
Bảo Sơn: "Anh cho rằng em sẽ không hỏi...
Bảo Châu cười tủm tỉm, nhẹ nhàng nói: "Đương nhiên là em sẽ hỏi rồi, con người em vốn dĩ rất hiếu kỳ mà."
Bảo Sơn hạ giọng: "Đưa em đi ăn ngon.
Bảo Châu: "! !!"
Cô lập tức trừng mắt, rồi tròn xoe hai mắt nhìn chằm chằm vào anh trai.
Bảo Sơn: "Anh nghe nói có một tiệm ăn tại nhà.
Bảo Châu hoan hô, nói: "Anh trai đúng là lợi hại mà Bảo Sơn cười nói: "Anh lợi hại cái gì? Anh nghe bạn học ở thủ đô nói thôi"
Anh dẫn Bảo Châu rẽ trái rồi rẽ phải, đi tới một cái ngõ nhỏ, anh nhẹ nhàng gõ cửa, một bà lão ra mở cửa và hỏi: "Các cháu tìm ai?"
Bảo Sơn lập tức nói: "Là Trần Đông giới thiệu bọn cháu tới đây.
Bà lão lập tức cười: "Vậy mau vào đi.
Bà nhìn lướt qua quần áo của Bảo Sơn và Bảo Châu, cười tươi hơn: "Phòng nằm ở phía đông"
Bảo Sơn: "Bà ơi, hôm nay có món gì ngon không?" Tuy nói đây là quán cơm, nhưng không phải cái gì cũng có thể tùy tiện, muốn ăn cái gì, đó là cố định vào mỗi ngày nên tự chọn là được. Bà lão: "Hôm nay các cháu đến thật đúng lúc, có bánh bao thịt, lẩu, món nào cũng ngon.
Bảo Sơn mỉm cười: "Vậy bọn cháu đều phải nếm thử"
Hai người vào một phòng nhỏ, Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi xuống, căn nhà nhỏ này được che kín mít, sợ bị người khác nhìn thấy, Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi xuống, ban đầu kêu bánh bao thịt, sau đó lại kêu thêm hai món, một cái là trứng vịt Bắc Thảo đậu hủ, một cái là đậu hủ và thịt khô xào ớt cay.
Nhà ăn ở trường học có rất ít món có thịt, dường như cả tuần chỉ có hai lần, một lần là vào trưa thứ hai, một lần là vào trưa thứ năm, mỗi lần như vậy Bảo Châu đều sẽ ăn thịt.
Nhưng cũng có không ít bạn học sẽ không mua, mỗi tháng ngoại trừ các loại phiếu, bọn họ còn có tiền trợ cấp mười lăm đồng.
Nếu như tiêu xài tương đối tiết kiệm, mỗi tháng có thể dư lại sáu bảy đồng tiền, nếu đem những cái phiếu chưa dùng đến ra ngoài đổi, may mắn thì có thể tích góp được đến 10 đồng tiền.
Ví dụ như trong phòng ngủ Bảo Châu, Ôn Nhu tương đối tiết kiệm, mỗi tháng đều tích góp một ít tiền gửi về nhà.
Thật ra thì Bảo Châu cũng có dư, cái cô dư chính là các loại phiếu, còn tiền thì cơ bản là không còn.
Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ tiết kiệm trong chuyện ăn uống, tuy nhiên lần này mang theo khá nhiều đồ dùng, nên cô cũng không cần phải mua gì, vì thế ngoại trừ phiếu gạo, thì những phiếu khác cô đều tích góp lại.
Bảo Châu gặm bánh bao, nói: "Anh ơi, hương vị món này đúng là không tệ nha.
Bảo Sơn cười, nói: "Ừ, không ngon thì sao có thể đưa em tới đây chứ? Đúng rồi, em còn phiếu không?"
Bảo Châu gật đầu: "Còn chứ, ngoài phiếu gạo ra, những phiếu khác em đều không dùng đến. Bảo Sơn: "Vậy em cho anh đi.
Bảo Châu cũng không hỏi gì, trực tiếp gật đầu đồng ý.
Tuy cô không hỏi, nhưng Bảo Sơn cũng nói: "Trần Đông muốn tích góp phiếu để mua một bộ quần áo cho bạn gái, chúng ta sẽ đổi với hắn. Anh nói: "Với quan hệ của chúng ta thì có thể"
1047 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận