Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 733: Chương 733

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thầy Lý thấy thế là đủ rồi, thật sự là ông không ngờ tới, cô gái nhỏ này lại nói chuyện thẳng thắn đến như vậy, ngay từ ánh mắt đầu tiên ông đã cảm thấy cô gái nhỏ này khôn khéo rồi, nhưng lại không ngờ cô lại thật sự quá khôn khéo và thẳng tính.
Ông suy nghĩ rồi gật đầu: "Em nói rất có lý"
Bảo Châu cười thẹn thùng, có vẻ như người vừa rồi kêu gào không phải là cô.
Cô ăn ngay nói thật là vì người này là giáo thụ ở trường đại học công an, cô không nói thì người này hiếu kỳ cũng sẽ điều tra. Chi bằng cô cứ nói thẳng ra sớm một chút sẽ tốt hơn.
Trưởng khoa vỗ vai cô và nói: "Về chuyện này em đừng nói ra ngoài.
Bảo Châu lập tức trả lời: "Dạ vâng, em biết rồi, em cũng không có ý định đó đâu ạ."
Trưởng khoa bật cười.
Bảo Châu đột nhiên hỏi: "Sao chúng ta lại nói đến trường luyện thi chứ, không phải chúng ta đang nói chuyện xuất bản sách sao ạ?"
Thầy Lý: "Đúng vậy, vấn đề là xuất bản sách. Lần này tôi tới cũng là muốn nói với em về chuyện chi phí"
Bảo Châu lập tức nói: "Em không cần tiền nhưng mà cái chuyện tiền bạc này, thầy cũng nên tranh thủ hỏi ba người kia xem có đồng ý hay không. Bọn họ đều có tham dự vào vì thế không thể chỉ hỏi một mình em. Nhưng cá nhân em thì không cần tiền. Em làm cái này cũng không phải vì kiếm tiền mà là vì muốn mọi người hiểu biết thêm một chút về mánh khoé lừa bịp, hy vọng có thể giảm bớt một số chuyện không hay ngoài ý muốn mà thôi.
Thầy Lý nhìn Điền Bảo Châu, vui mừng gật đầu: "Cảm ơn em.
Bảo Châu đỏ bừng mặt: "Đều là chuyện em nên làm ạ.
Thầy Lý cảm thán từ tận đáy lòng: "Con bé này sao lại thông minh như vậy cơ chứ.
Có một vài hình thức ngay cả ông cũng không nghĩ đến, vậy mà cô có thể viết ra được, ông xem cũng thấy rất hợp lý.
Bởi vì trên đời này không chỉ có mỗi Điền Bảo Châu là người thông minh. Bọn họ là công an, cảnh sát thì càng hiểu biết nhiều, trong lòng càng có tính toán nên mới có thể tiến hành các phương diện tuyên truyền phòng chống được tốt hơn. Lúc gặp phải những tình huống tương tự cũng có thể phản ứng nhanh chóng hơn.
"Em nói xem sao em lại không thi vào trường chúng tôi chứ. Em thấy thế nào? Có muốn thi lên thạc sĩ không? Có suy xét thi vào trường chúng tôi không? Tôi sẽ đến đón em đàng hoàng" Thầy Lý mỉm cười rất chân thành. Ông thật sự rất ái mộ người tài.
Trưởng khoa và chủ nhiệm lớp Bảo Châu lập tức đề cao cảnh giác, đồng loạt trừng mắt về phía thầy Lý, kiên định: "Này đồng chí Lý, thầy cũng không thể cướp người như thế! Đã thế còn ở ngay trước mặt chúng tôi mà làm chuyện đó sao?" Như vậy có phải quá tàn nhẫn rồi không?
Trưởng khoa càng phẫn nộ: "Đây là người đứng nhất khoa chúng tôi! Người đứng nhất đó thầy có hiểu không? Thầy làm thế này là thọc gậy bánh xe sao? Nếu thầy dám làm chuyện này, tôi sẽ không khách sáo đâu"
Ngay sau đó lại vội vàng nói với Bảo Châu: "Chúng ta cũng không thể nghe theo ông chú này được, học vượt chuyên ngành thi lên thạc sĩ thật sự không có ưu thế, hơn nữa còn bất lợi cho phương hướng vào nghề trong tương lai của em. Em vẫn nên thị ở trường chúng ta thì hơn. Em xem giáo viên trường chúng ta vừa giỏi vừa tốt lại vừa hòa đồng, so với lão Lý nghiêm túc như vậy thì tốt hơn nhiều, em nói xem có đúng không?"
Thầy Lý: "......
Vừa rồi còn rất tôn kính tôi, kêu tôi là "thầy Lý", sao mới đó đã biến thành "lão Lý" rồi?
Nếu tôi còn ở đây tranh thủ một chút chắc sẽ kêu tôi là "Tiểu Lý" luôn không chừng!.
Bảo Châu cười tủm tỉm, nói: "Nếu em thi lên thạc sĩ cũng chỉ thi chuyên ngành của mình thôi. Con người của em không thích hợp làm công an.
Cô nhẹ nhàng nói: "Em nhát gan lắm ạ."
Thầy Lý mỉm cười: "Tôi lại không nhìn ra rằng em nhát gan.
Bảo Châu: "Là sự thật đấy ạ.
Cô nghiêm túc nói: "Không phải em nói giỡn đâu, nếu ai đó đột nhiên làm em sợ, em nhất định sẽ đánh trả. Nếu em làm công an, không phải em làm người khác bị thương thì sẽ là người khác làm em bị thương, như thế chẳng phải không thích hợp sao ạ?"
Mấy người họ im lặng không nói gì, náo loạn cả một buổi như vậy mà là nhát gan ư?
Thầy Lý cười: "Đồng chí này đúng là có ý tứ.
Bảo Châu mỉm cười.
Đương nhiên thầy Lý cũng không nán lại lâu, ông có được sự đồng ý xuất bản sách của Bảo Châu nên cũng nhanh chóng rời đi.
Bảo Châu cũng không mấy bận tâm về chuyện này. Sau khi thầy Lý trở về lại đến tìm Tế Ninh, mấy người bọn họ đều đã đồng ý.
Tuy mọi người đều quyết định không cần tiền nhưng có thể xuất bản sách...... Có thể xuất bản sách đó nha!
Thích Ngọc Linh vui mừng thiếu điều nhảy múa, cô ấy không biết chuyện này thế nào nhưng dù sao cũng đi làm ở bên ngoài nhiều năm như vậy, cô ấy cũng hiểu được, chuyện này đối với con cô ấy mà nói là chuyện cực kỳ tốt.
Cô ấy kéo tay Tế Ninh và Trương Đào Hoa đang ở nhà nghỉ thai sản thì thầm: "Các con phải nhớ kỹlà em gái họ đã đối tốt với mình như thế nào"
1067 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận