Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 878: Chương 878

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Nhìn vào những năm chín mươi, dù là ở thời điểm nào, tình trạng trọng nam khinh nữ vẫn còn, như nhà chị hàng xóm và các bạn cùng lớp của cô bé..... trên thực tế ở phương bắc nếu mỗi gia đình chỉ có một con thì sẽ được coi như là chấp hành tốt kế hoạch hoá gia đình.
Ở năm Khương Việt sinh ra rất ít nhà nào có đứa con thứ hai. Nhưng không có nghĩ là tất cả bọn họ đều không có.
Ông bà của cô bé ở thôn, đa số đều là người dân tộc thiểu số, người dân tộc thiểu số thì được phép sinh hai con, ba con. Mỗi lần trở về nhà, Tiểu Khương Việt đều có thể cảm thấy được bọn nhỏ không được coi trọng. Đây thật sự là một hành vi rất rõ ràng chứ không phải do cô cảm giác thế thôi. Đừng cho rằng trẻ con thì không hiểu chuyện gì nhưng thực tế thì trẻ con là đối tượng nhạy cảm nhất. Cho nên Tiểu Khương Việt biết ông bà không phải là người như vậy.
Ông bà chưa bao giờ gia trưởng, ngược lại còn rất cưng chiều cô bé, nhà chú hai cũng có con trai, con trai bằng tuổi Khương Việt. Nhưng ông bà ngoại luôn dành tình cảm cho cô bé nhiều hơn. Bạn bè của cô nhóc nói rằng đó là do ông bà của cô sống trong ngôi nhà cũ của họ và tất nhiên là phải đối tốt với cô bé mà thôi.
Nhưng Tiểu Khương Việt biết rằng đó không phải là sự thật.
Cho dù là ở nhà cũ của bọn họ nhưng cũng có thể được phụng dưỡng mà, có một từ gọi là cơm dẻo canh ngọt (), cô bé không biết dùng vào thời điểm này có thích hợp hay không nhưng vì Khương Việt còn rất nhỏ nên cho rằng cách miêu tả này khá phù hợp rồi.
[Chú thích: ( ) Cơm dẻo canh ngọt: Cơm canh ngon ngọt, thức ăn ngon lành (thường dùng để nói về người phụ nữ đảm đang, khéo léo, chu đáo việc nhà).] Vì vậy nên ông bà rất thích việc cô bé đối xử tốt với mình.
Là một cô bé được yêu thích, Tiểu Khương Việt lớn lên trong niềm hạnh phúc.
Sau này khi ba và mẹ cô bé có thêm đứa con thứ hai, Tiểu Khương Việt không hề lo lắng chút nào vì ba đã nói với cô bé rằng dù có bao nhiêu con thì cô bé vẫn là con gái lớn của gia đình và là con đầu lòng của hai vợ chồng, đó chính là điều quan trọng nhất. Khương Việt khi đó còn nhỏ, chỉ vừa học xong lớp mẫu giáo, tính ra là còn rất nhỏ nhưng mà đã rất hiểu chuyện rồi.
Quan trọng nhất vẫn là chính bản thân mình.
Tiểu Khương Việt không có chút lo lắng nào, cô bé lấy bàn tay nhỏ nhắn ôm bụng vỗ vỗ mấy cái, vẻ mặt mong chờ em trai ra đời.
Phía đông bắc là cơ sở công nghiệp cũ, vào những năm bảy mươi tám mươi thì hoạt động rất ổn định, lúc đó cũng có nhiều công nhân hơn, điều kiện phát triển tốt.
Tuy nhiên khi làn sóng sa thải nhân viên ập đến thì đó lại là nơi bị tác động mạnh nhất. Vì vậy nên ở trường mẫu giáo và tiểu học của Tiểu Khương Việt, nhiều bạn học có điều kiện gia đình không tốt bằng cô bé.
Tiểu Khương Việt nhớ lại là lúc này ba đang ở studio lớn nhất thành phố có tên là Hồng Song Hỉ, ba cô bé làm ở vị trí tài xế.
Đừng nhìn cái tên tục khí () vậy mà xem thường, Hồng Song Hỉ là hãng làm phim lớn nhất bên họ, thu nhập của ba cô bé cũng rất khá. Còn mẹ thì là một chuyên viên trang điểm của Hồng Song Hỉ, một tháng lương của hai người cộng lại cũng gần bốn nghìn.
[Chú thích: ( ) Tục khí: vẻ thô tục.] Ba của dì cô bé làm trong một nhà máy, lương mỗi tháng chỉ được có bảy trăm.
Vì vậy nên điều kiện gia đình của họ khá tốt.
Tiểu Khương Việt chỉ biết rằng ba mình là một người nông thôn nhưng lại là một người thực tế và làm việc chăm chỉ. Vì có kỹ năng lái xe nên vào thành phố chỉ vài tháng là đã tìm được một công việc tů té.
Trong lúc làm việc thì tình cờ gặp được mẹ cô bé, mẹ là dân thành phố, lúc đó đã bất chấp sự phản đối của gia đình để lấy ba.
Tất nhiên là ông bà ngoại chỉ phản đối một chút thôi.
Bởi vì Tiểu Khương Việt biết rằng ông bà ngoại rất thích ba cô bé và bọn họ đều cho rằng ba là một người đàn ông tốt, chăm chỉ lại còn có năng lực. Nhưng lúc đó mọi người vẫn thích một công việc ổn định hơn, tất nhiên là vẫn mong con gái có thể sống tốt và có cuộc sống bình dị.
Có điều ông bà ngoại dù phản đối nhưng khi ba mẹ kết hôn vẫn bỏ ra năm ngàn đồng tiền, đây có thể nói là toàn bộ số tiền dành dụm được của nhà ông ngoại, cộng với số tiền bố dành dụm ở chỗ làm, bọn họ dành ra hai vạn năm ngàn đồng để mua một căn phòng nhỏ ở thành phố để giúp ba mẹ ổn định cuộc sống.
Đối với điều này thì ba đặc biệt biết ơn ông bà, ba nói rằng họ đều là miệng dao găm, tâm đậu hũ () nhưng trên thực tế thì họ rất là chân thành và tốt bụng.
[Chú thích: ( ) Miệng dao găm, tâm đậu hũ: là cớ tự ngụy biện cho mình, một trạng thái biểu hiện trí tuệ cảm xúc thấp của con người.
1064 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận