Vốn dĩ là cậu phụ trách việc nhập hàng về, nếu cảm thấy thích hợp đương nhiên sẽ nói với Thích Ngọc Tú.
Sau khi cậu và Thích Ngọc Tú bàn bạc, bọn họ bắt đầu nhập hàng của Chiêu Đệ, hai cửa hàng của Thích Ngọc Tú gần như gánh vác nhà máy của Chiêu Đệ trong giai đoạn này.
Nhờ vậy mới giúp được nhà máy của Chiêu Đệ hồi sinh trở lại.
Chiêu Đệ rất biết ơn Thích Ngọc Tú, cô ấy không ngờ rằng kiếp trước là Bảo Châu kéo cô ra khỏi bể khổ; kiếp này bác cả lại ở thời khắc then chốt mà giúp đỡ cô ấy vực dậy.
Cô thật sự rất biết ơn bọn họ, biết ơn Thích Ngọc Tú, cũng biết ơn cả Lý Kiến Kỳ.
Thích Ngọc Tú kể từ khi bán mặt hàng của nhà máy Chiêu Đệ thì lại được mọi người ủng hộ nhiệt tình hơn nữa, đồng thời cũng kéo về cho nhà máy không ít khách hàng.
Nhà máy của Chiêu Đệ hiện tại hoạt động chưa đến 4 tháng nhưng làm ăn rất thuận lợi, một nửa số hàng hoá đều cung cấp cho Thích Ngọc Tú, còn nửa còn lại thì chia cho những người khác. Trong khoảng thời gian 3 tháng ngắn ngủi, Chiêu Đệ đã xây dựng thêm nhà máy, hiện tại có tới hai trăm nhân công, tuy không thể so sánh với nhà máy lớn nhưng bước đầu làm ăn như vậy cũng là rất tốt rồi. Bản thân cô ấy cũng cảm thấy như vậy là vượt quá sự mong đợi. Cô cũng biết nhận ơn thì phải báo đáp, cô mang tặng tôm hùm cho Thích Ngọc Tú, cô nói: "Hôm nay cháu đến chợ hải sản thì thấy mấy con tôm hùm này trông rất tươi và ngon, liền nghĩ đến mọi người chắc chắn sẽ rất thích ăn món này nên cháu vội mua rồi đưa đến đây"
Thích Ngọc Tú vui vẻ nhận lấy rồi cười nói: "Để bác sẽ mang chúng vào làm món gì đó ngon ngon Lý Kiến Kỳ nói: "Anh cũng đi vào trong phụ giúp thím Tú" Chiêu Đệ: "Em cũng đi nữa, vừa đúng lúc có thể học hỏi được vài món ngon"
Thật sự Chiêu Đệ càng tiếp xúc nhiều với bác cả của mình, cô ấy càng cảm thấy bác cả là một người rất thần kỳ, cũng cùng là phụ nữ nông thôn như nhau, nhưng hình như cái gì bác cả cũng làm được!
Cô ấy đắc ý: "Bảo Châu và Bảo Nhạc lần này không được nếm thử rồi, tiếc quá đi mất, ha ha ha.
Thích Ngọc Tú: "Vậy là hai đứa đó không có lộc ăn rồi. Thích Ngọc Tú: "Hai cháu muốn học hỏi thì mau tới đây giúp bác một tay"
Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ đều tới giúp đỡ Thích Ngọc Tú, Chiêu Đệ đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói: "Anh Kiến Kỳ, Điềm Nữu mở cửa hàng quần áo thế nào rồi?"
Lý Kiến Kỳ gật đầu: "Đã mở được một thời gian rồi."
Thật ra Lý Kiến Kỳ đã đoán được Thích Ngọc Tú sẽ không chịu hùn vốn với cậu, thế nên cậu chủ động đến đây làm công, tiền thì gửi về cho gia đình để mua nhà ở thành phố, một căn nhà hai tầng mặt tiền ở thành phố, mọi người ở trên lầu hai, lầu một thì mở cửa hàng bán quần áo. Cậu ở bên này lấy giúp hàng hóa, mỗi tháng sẽ gửi về một đến hai lần.
Lúc mới bắt đầu thì vợ chồng Đại Sơn còn cảm thấy vô cùng khó khăn, họ vẫn nghĩ là làm trồng trọt dễ dàng hơn, còn bày đặt làm ăn cái gì chứ. Không làm đâu, họ kiên quyết không muốn làm. Cũng may vợ chồng Điềm Nữu được người khác khuyên nhủ nên khoảng thời gian đầu bọn họ quyết định bán đồ ăn kiếm tiền, dần dần hai vợ chồng Đại Sơn cũng hiểu ra được làm việc này kiếm tiền dễ và nhiều hơn là làm trồng trọt.
Kết quả tháng thứ nhất thu vào gần ba trăm, tháng thứ hai thì được hơn ba trăm...... Đúng ngay thời điểm này Điềm Nữu mang thai lần thứ hai. Hai vợ chồng già không còn giữ quan điểm như trước nữa mà quyết định làm theo. Hiện tại cả gia đình làm việc cùng nhau rất vui vẻ, ngay cả Lý Kiến Thiết là người thành thật cũng ra phụ giúp họ bán đồ. Hắn đã kết hôn, được nhà máy phân nhà ở công xã. Gia đình hắn gồm hai vợ chồng và một đứa con, vợ chồng đều là công nhân viên nên cuộc sống cũng khá là nhẹ nhàng.
"Đúng rồi, em gái họ Thẩm An của em... Lý Kiến Kỳ cảm thấy đặc biệt vô lý, nhưng vẫn nói: "Không phải cô ta thi đại học ba lần đều không đậu sao?"
Chuyện này thì mọi người đều biết, Thích Ngọc Tú biết Điền Ngọc Trinh rất buồn sầu. Mặc dù sau này quan hệ giữa hai người phai nhạt không ít, nhưng cũng vẫn còn lui tới. Chẳng qua bởi vì Thẩm An khoác lác nhưng lại thi không đậu cho nên Điền Ngọc Trinh không nói chuyện của con gái trước mặt Thích Ngọc Tú.
"Cô ta làm sao vậy anh?"
Lý Kiến Kỳ: "Lúc trước Điềm Nữu và Trần Nham không phải bán thổ sản vùng núi ở ga tàu hỏa sao?
Cô ta đã biết chuyện, hiện tại cũng đang bắt chước làm theo, buôn bán cũng tốt lắm. Anh nghe Điềm Nữu nói, quả nhiên là đồng tiền có thể thay đổi con người, trước kia con người Thẩm An vừa kiêu ngạo lại vừa lười biếng, nhưng bây giờ lúc nào cũng tươi cười vui vẻ bán hàng" Thích Ngọc Tú và Chiêu Đệ đều trợn mắt há hốc mồm: "Những lời này bọn họ đều hiểu, nhưng người được nói đến là Thẩm An thì thật khiến người khác phải giật mình! Chiêu Đệ suy nghĩ rồi nói: "Cô ta có thể sống tốt hơn cũng là chuyện tốt mà. Trước kia thấy cô ta luôn bị Phán Đệ lừa dối, lừa ăn lừa uống, em còn cảm thấy người này đầu óc không được thông suốt. Hiện tại xem ra là do em suy nghĩ nhiều. Quả nhiên con người aj rồi cũng sẽ thay đổi mà thôi" 1047 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận