Cô ấy kiên định: "Các cậu đúng là..."
Còn chưa nói xong, Bảo Châu đã nói: "Chỉ là chúng tôi còn có chuyện khác cần nhờ cha cậu giúp đỡ."
Quan Tâm: "Hả?"
Bảo Châu cười: "Thật sự còn có chuyện khác cần nhờ đến ông ấy, không gặp mặt thì làm sao nói cho rõ ràng được chứ?"
Tính cách Quan tức đồng ý.
Tâm vốn dĩ không quá kiên định sau khi bị Bảo Châu trách móc như vậy, cô ấy lập Khi hai anh em họ tới nhà, cha mẹ Quan Tâm đều tỏ thái độ rất tốt, mẹ Quan Tâm cảm thấy bọn họ rất hiểu chuyện, tới nhà còn mang theo quà nên càng vui vẻ hơn. Họ cũng vội vàng tiếp đón hai anh em.
Bảo Châu cũng gặp được chị của Quan Tâm, chị của Quan Tâm là thanh niên trí thức, đã thi liên tiếp hai lần đều không đậu đại học, xin nghỉ rồi đưa chồng và ba đứa con về nhà mẹ đẻ, nhờ đó có thể hưởng được một vài ngày tháng tốt đẹp.
Vì phải xuống nông thôn nên trông chị ấy cực kỳ già nua. Theo như lời Quan Tâm nói, chị ấy mới 25 - 26 tuổi nhưng thoạt nhìn lại đoán chị ấy trong độ tuổi từ 35 đến 60.
Chị ấy nhíu mi nhấp miệng nhìn hai anh em Bảo Sơn và Bảo Châu, thoạt nhìn có vẻ khá khắc nghiệt.
Quan Tâm giữ chặt chị gái, nói: "Chị, chị đi vào trong một chút, em có việc cần nói với chị. Chuyện cô ấy muốn nói đương nhiên là chuyện buôn bán kiếm tiền, chị của Quan Tâm nhìn em gái, tỏ vẻ không vui, nói: "Loại công việc như thế, làm sao chị có thể làm được?"
Lúc này việc buôn bán vẫn bị người ta lên án.
Quan Tâm: "Bạn học của em đều là sinh viên đều có thể đi, chị có gì mà không thể đi? Chị sẽ thật sự kiếm được nhiều tiền lắm đó"
Cô ấy tiến đến nói nhỏ vào tai chị gái vài câu, chị của Quan Tâm mở to mắt: "Thật sao?"
Quan Tâm gật đầu.
Trước kia chị gái cô ấy là người khá tốt, nhưng xuống nông thôn mấy năm nay trở nên đặc biệt khắc nghiệt, cho dù là như vậy, Quan Tâm cũng nhớ rõ chị gái cô ấy tốt như thế nào, xuống nông thôn cuộc sống thật sự quá khó khăn, cô ấy chưa từng cảm nhận nhưng cũng hiểu được.
"Thật sự bạn học em nói có thể dẫn theo chị một ngày.
Chị của Quan Tâm lập tức trả lời: "Được thôi"
Bọn họ ở đây nói chuyện, bên kia cha Quan Tâm cũng đã đồng ý, nói: "Được rồi, để bác tìm giúp vài người, nhưng mà cũng không chắc là sẽ tìm được nhiều đâu nhé.
Bảo Sơn cười: "Cháu biết rồi ạ, bọn cháu cũng sẽ tìm thêm người ạ"
Cha Quan Tâm còn phải đi làm nên chắc chắn không có nhiều thời gian để tìm người cho bọn họ, nhưng muốn tìm vài người thì cũng có thể.
Bảo Sơn cũng hiểu được điều này cho nên lần này anh đã tìm người chủ yếu lãn công (), đây là chú của bạn học anh.
[Chú thích: ( ) Lãn công: người lao động nghỉ việc lẻ tẻ, làm việc lơ là, cầm chừng, chiếu lệ, mang tính đối phó... không tuân thủ kỷ luật, không sử dụng hết thời gian, công suất máy móc Anh cũng khuyến khích thêm một đám người làm việc nhưng mà vẫn không đủ người.
Bây giờ cha Quan Tâm đã đồng ý tìm người giúp thì đương nhiên là sẽ rất tốt rồi. Trong lòng cha Quan Tâm cũng rất vui mừng, nhà ai mà lại không có mấy người bà con nghèo đâu, hơn nữa hiện tại chỉ nghe người nghèo tìm không được công việc, chưa từng nghe không tìm được công nhân làm việc cho nên ông cũng rất vui lòng nhận chuyện này, trong lòng đã bắt đầu tính toán, bên cạnh có ai thì sẽ cho lãn công để kiếm thêm thu nhập.
Đứa cháu trai ở nông thôn nhất định phải tính vào, anh cả và anh hai của ông miễn cưỡng cũng có thể tính là thợ phụ, dù thế nào thì công việc này cũng kiếm được tiền hơn việc trồng trọt. Hơn nữa chỉ làm gần một tháng, cũng không chậm trễ việc đồng áng. Lúc này mẹ Quan Tâm đưa mắt ra hiệu, cha Quan Tâm: "Tiền công sẽ tính thế nào?" Bảo Sơn cười: "Cháu đã thương lượng qua với công trường, theo tính toán, bao ba bữa cơm, thợ chính một ngày được một đồng năm, thợ phụ thì bảy mao năm. Tiền công thì không nhiều lắm nhưng bao cơm tháng, cháu khẳng định bảo đảm sẽ được ăn no còn có cả canh, nước ạ. Tuy nhiên phải nói trước, nếu lười biếng nhất định bọn cháu sẽ đuổi việc.
Cha Quan Tâm nghiêm túc: "Cái này là đương nhiên, đâu có tiền nào là gió tự thổi tới đâu"
Cha Quan Tâm: "Các cháu còn thiếu bao nhiêu người?"
Bảo Sơn: "Cháu đã tìm được người có thể kéo được đội ngũ hơn 20 người, cháu còn thiếu khoảng mười mấy người nữa, chủ yếu là cháu cũng muốn làm xong sớm một chút. Cho nên càng đông người thì càng tốt ạ"
Cha Quan Tâm đã hiểu rõ, nói: "Được thôi, bác sẽ mau chóng sắp xếp người cho các cháu. Có thể nói cả hai bên đều rất vui mừng.
Bảo Sơn và Bảo Châu nói xong chuyện chính thì cũng không ở lại lâu, Quan Tâm không theo bọn họ trở về, hai người nhanh chóng đi về cùng nhau, Bảo Sơn nói: "Tối qua anh có gọi điện thoại về trường học, anh không tìm mẹ mà tìm Bảo Nhạc. Anh nói hết cho Bảo Nhạc nghe rồi, chắc khoảng mấy ngày nữa là mẹ có thể đi xe đến đây" Đuôi mắt Bảo Châu cong lên: "Thật là tốt quá.
Cũng không biết là nói mua nhà thật tốt hay là mẹ tới thật tốt.
1056 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận