"Vốn dĩ là chúng tôi thuê nhà ở, tôi đoán là bây giờ hắn cũng không còn ở đó nữa, nhưng tôi biết người thì thầm to nhỏ cùng với hắn hiện đang ở đâu, chỗ ở của người đó cố định nên không có khả năng dọn đi....
Cô ta lén liếc mắt nhìn một đồng chí công an, làm ra bộ dạng đau khổ: "Tôi cứ tưởng là sẽ cùng hắn chung sống hòa thuận nhưng trong nhà không có tiền, hắn còn lén ra ngoài, tôi cho rằng hắn muốn vứt bỏ tôi nên đã lén đi theo, tôi muốn xem thử là hắn làm gì, lúc đó mới biết được chỗ ở của bọn họ, nhưng bọn họ thì không biết là tôi đã biết"
"Cô hãy dẫn chúng tôi đến đó!"
Phán Đệ gật đầu: "Được thôi"
Ngay sau đó lại nói: "Bằng tốt nghiệp của tôi thật sự là hắn......"
"Việc nào ra việc đó, tuy nhiên nếu bọn họ thật sự có vấn đề thì cô đã lập công, tôi nghĩ lúc đó bằng tốt nghiệp cũng không còn là chuyện lớn gì nữa"
Phán Đệ mỉm cười: "Vậy ư? Nếu như vậy thì thật tốt.
Mọi người: "..
Rõ ràng cái vẻ đau khổ kia chỉ là ngụy tạo.
Phán Đệ này đúng thật là may mắn, cô ta dẫn theo vài người đi đến đó, đúng là tìm được chỗ ở của người kia. Quả thật là cô ta đã bỏ đi ba năm nhưng lại vẫn còn có thể nhớ kỹ, rõ ràng trí nhớ của người này không tệ. Nếu chịu học hành đàng hoàng tử tế thì đã không đến nỗi nào. Dù sao thì hiện tại học hành đàng hoàng thì vẫn sẽ có tiền đồ xán lạn hơn. Nhưng cô ta không phải là một người nỗ lực, ham ăn biếng làm mới là bản chất của cô ta, cô ta dẫn người lại đây, nhỏ giọng: "Chính là ở đầu bên kia, căn nhà ở đầu thôn phía đông" Càng may mắn hơn chính là mấy đồng chí công an đi qua xem xét, lúc trở về vui mừng khôn xiết, đâu có ai ngờ, bọn họ thế mà lại tìm được chính chủ! Vốn dĩ bọn họ cảm thấy chuyện làm giả giấy tờ này có lẽ có quan hệ với người kia.
Cho dù là không có quan hệ nhưng vì cô đề cập đến phương diện này nên người kia cũng có liên quan.
Bọn họ lập tức nghe được chuyện hắn ta đang nói đến.
Đúng vậy, bọn họ đã nghe được hết tất cả.
Bởi vì lúc bọn họ đi vào tìm hiểu một chút thì đã kinh ngạc phát hiện ra trong đó có một người rất giống kẻ lừa đảo trong bức họa mà họ có.
Lão công an lập tức đăng báo để điều động thêm lực lượng đề cao cảnh giác, ngày hôm sau vào lúc chạng vạng đã tiến hành bắt giữ, lúc Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi xe lửa rời đi thì bên này cũng thuận lợi bắt giữ người thành công.
Trải qua quá trình điều tra thì những người này quả nhiên là đồng bọn của đội kia.
Mà người yêu của Điền Phán Đệ - Tiểu Vương chính là nòng cốt trong đó, nghe nói hắn vốn dĩ còn do dự có nên gia nhập hay không, bởi vì hắn có kỹ thuật nên cái đội kia vẫn muốn có hắn.
Sau này Điền Phán Đệ thấy trong nhà không có tiền nên chạy mất, đây chính là điều đã kích thích Tiểu Vương, vốn dĩ hắn không phải là người kiên định nên lập tức gia nhập đội kia, bọn họ cùng nhau đi gạt người trắng trợn.
Hơn nữa còn thề nếu tìm được Điền Phán Đệ sẽ đánh gãy chân chó của cô ta.
Nhưng thật ra hắn không tìm được Điền Phán Đệ để đánh gãy chân chó của cô ta mà là Điền Phán Đệ tới cắn hắn.
Bởi vì lần này cô ta đã lập công nên cuối cùng Điền Phán Đệ không bị truy cứu chuyện dùng giấy tờ giả nữa.
Điền Phán Đệ yên lặng rời đi, mà vì giấy tờ của cô ta có vấn đề nên Điền Phán Đệ cũng bị khai trừ rồi, tuy cô ta khóc lóc sướt mướt đáng thương nhưng trong lòng mọi người vẫn lạnh như băng, họ nhất quyết đuổi cô ta ra ngoài.
Chẳng qua vừa mới ra khỏi cửa, Điền Phán Đệ lại nhìn thấy người đàn ông hôm trước vì cô ta mà bênh vực, cũng vừa lúc người đàn ông đó đi tới và nhìn thấy cô ta, nghi hoặc: "Cô..."
Phán Đệ cắn môi khóc, nhỏ giọng: "Tôi mới bị đuổi ra ngoài"
"À, cô đừng khóc..."
"Anh hãy giúp tôi, anh ơi, anh là người tốt bụng, anh hãy giúp tôi..."
"Này...... Em gái hãy đi theo tôi...."
"Anh ơi, anh đúng thật là người tốt, tôi biết anh nhất định là người tốt, tôi là người vô tội."
"Tôi biết tôi biết, tôi là xưởng phó xưởng máy móc, lần này tôi tới đây công tác, tôi ở tỉnh thành, nếu cô nguyện ý thì đi theo tôi, tôi giúp cô tìm một công việc thời vụ...... Tôi rất tán thưởng việc cô có gan phản kháng lại gia đình đối xử nhu nhược với con gái......"
Hai người mới vừa biết nhau, nói chuyện vài câu thôi mà đã 'đan tay vào nhau, rất mau đã chung sống......
Chẳng qua những ngày tháng tốt lành của Phán Đệ cũng không kéo dài được bao lâu, chỉ khoảng 3 - 4 năm thì xưởng máy móc xảy ra vấn đề, người này có vợ nhưng lại ở cùng với Phán Đệ, xưởng phó lại lần nữa đưa ra quyết định muốn cùng nhau rời đi......
"Vợ tôi không quan trọng, cô ta vô dụng chỉ sinh được hai đứa con gái, thật là đáng xấu hổ mà, chúng ta hãy cùng nhau rời đi đi. Chúng ta tìm một nơi khác không ai quen biết chúng ta rồi cùng chung sống với nhau thật hạnh phúc nhé"
1038 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận