Bảo Sơn một tay bế Bảo Châu lên. Mấy người họ nhanh chóng chạy xuống núi, chỉ là họ không chạy vào trong thôn có nhiều người, nhanh chóng tìm một chỗ núp vào.
Mấy mẹ con Thích Ngọc Tú chạy nhanh quá, thở hồng hộc, cô quay đầu nhìn lại, cảm thấy cảnh tượng như vậy, suốt đời khó mà quên được...... Trời ơi, lại một cục đá nữa rơi xuống.
Cô sợ hãi ôm chặt mấy đứa con vào lòng, kiên cường nói: "Đừng sợ, có mẹ ở đây, các con đừng sợ!" "Không sao đâu mà, sẽ không sao đâu." Bảo Châu không ngừng nhắc đi nhắc lại, thật kỳ lạ, vừa rồi tâm lý cô vô cùng hoảng loạn, nhưng tình hình bây giờ đáng sợ như vậy, mà cô lại rất bình tĩnh. Cô ôm chặt cánh tay anh trai, nói: "Chúng ta sẽ không sao đâu, mọi người đều sẽ không sao đâu"
"Đúng vậy, tất cả chúng ta sẽ không sao đâu.
Mọi người đều không dám ở trong nhà, tất cả mọi người đều giống gia đình Bảo Châu, người một nhà tập trung ở bên nhau, cảnh tượng này thật kỳ lạ. Cũng không biết đã qua bao lâu, có vẻ như thời gian trôi qua rất nhanh, mà cũng có vẻ như thời gian trôi qua rất chậm.
Mọi người vừa kích động vừa sợ hãi, rất nhiều người già quỳ xuống dập đầu, cục đá cuối cùng cũng thật sự dừng lại.
"Ông trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy!"
"Không sao đâu, không có..."
"Không phải động đất!"
Mọi người bắt đầu thảo luận, hết đợt này đến đợt khác.
Bảo Sơn đột nhiên cúi đầu, nhẹ giọng hỏi: "Bảo Châu, em còn khó chịu không?"
Bảo Châu nhẹ nhàng lắc đầu: "Không còn, không còn cảm giác khi nãy..."
Bảo Sơn ôm lấy cô, nói: "Không sao nữa thì tốt rồi, em không sao là tốt rồi.
Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ về mấy đứa con, nói: "Đừng sợ, có mẹ ở đây"
Bảo Châu nhẹ nhàng dạ một tiếng, dựa vào ngực mẹ, cô nói: "Con không sợ, thật kỳ lạ, ngược lại con có cảm giác như chuyện đã được định sẵn......"
Mấy mẹ con Thích Ngọc Tú kinh ngạc nhìn cô, may mắn thay xung quanh bọn họ không có người. Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ về con gái, ý bảo cô đừng nói nữa, Bảo Châu gật đầu.
"Tất cả các gia đình đều ở đây sao? Có thiếu người nào không? Có người nào bị thương không?" Lúc này, giọng nói của đại đội trưởng vang lên: "Mọi người đều đông đủ hết chứ?"
"Người nhà tôi đều ở đây.
"Nhà tôi cũng ở......"
Hiện trường chỉ còn là một mớ hỗn độn.
Đại đội trưởng lập danh sách những người trong Thôn Ủy Hội, cảm ơn trời đất không có ai bị thương.
Cũng may lúc này là giữa chiều chứ không phải nửa đêm, chỉ cần có chút động tĩnh, mọi người đều chạy ra, cho nên mới không có thương vong. Mọi người đều nhìn chằm chằm vào không trung, sau một trận đá rơi, thời tiết dường như đã tĩnh lặng lại như cũ, mọi thứ cũng không có gì khác. Đại đội trưởng lại hét lớn: "Mọi người cứ ở yên tại chỗ đừng cử động, dân binh đâu, dân binh đi cùng tôi xem xét khắp nơi cái đã"
Mặc dù không có người thương vong, nhưng cũng phải cẩn thận kiểm tra một chút, có vẻ đây là lần đầu tiên thôn bọn họ có đá rơi xuống, người thì không sao rồi, nhưng gia súc thì sao? Nhà cửa thì sao? Đại đội trưởng không kịp nghĩ quá nhiều, lập tức dẫn người bắt đầu kiểm tra. Thích Ngọc Tú và mấy đứa con đều ngồi bệt dưới đất, không còn cách nào khác, thình lình xảy ra biến cố lớn như vậy khiến ai nấy đều bị dọa đến mềm nhũn cả chân. Nhà họ như thế, nhà người khác cũng như thế.
Bởi vì không có ai thương vong, nên mọi người vẫn còn tinh thần bàn luận sôi nổi, chuyện cục đá từ trên trời rớt xuống thế này, thật là chưa từng nghe thấy, ngay cả những người già nhất trong thôn cũng chưa từng gặp qua chuyện như vậy.
"Người ta nói những động vật nhỏ rất nhạy bén với sự thay đổi, quả nhiên là không sai, sáng nay tôi cho gà ăn, gà nhà tôi không con nào chịu ăn cả. Tôi còn chưa biết lý do, bây giờ nhìn xem, còn không phải là vì chuyện này sao?"
"Chuẩn bị có động đất, giun, chuột và kiến là những con vật cảm nhận được đầu tiên, bọn chúng sẽ chạy tán loạn.."
"Đúng, đúng, đúng"
Mọi người thay phiên nhau bàn tán, Tiểu Bảo Nhạc ghé vào tai Bảo Châu nói nhỏ: "Chị, chị cũng giống những động vật nhỏ, chị cũng cảm nhận được"
Bảo Châu: "..."
Thằng bé nói như vậy, cô cũng không thật sự cảm thấy vui.
850 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận