Bảo Châu không có phản ứng gì, Thích Ngọc Tú nghe xong cũng gật đầu, cô cảm thấy nói như vậy cũng có lý, bình thường cơ thể Bảo Châu luôn khỏe mạnh, tại sao hôm qua lại đột nhiên cảm thấy không thoải mái. Cô nói: "Bảo Nhạc nói cũng có lý"
Bảo Châu mở to mắt, thấp giọng nói: "Đừng nói chuyện này nữa, mẹ, đồ đạc ở nhà chúng ta có nặng lắm không?"
Đại đội trưởng kiểm tra từng chỗ, nhà họ sẽ không sao chứ?
Thích Ngọc Tú do dự một hồi rồi lắc đầu: "Chắc là không đâu, chắc sẽ không đến mức vào nhà, chỉ cần nhà cửa không bị đổ sập thì ông ấy cũng không thấy gì đâu?
Bảo Châu yên tâm, còn Bảo Sơn lại đứng lên, sau đó đi đến đỡ người trong nhà: "Đừng ngồi trên mặt đất như vậy, mặt đất vừa cứng vừa lạnh"
Thích Ngọc Tú: "Đúng, đúng, đúng, vẫn là Bảo Sơn cẩn thận nhất.
Cậu bé đỡ từng người lên, dù sao thì Bảo Nhạc vẫn là trẻ con, vừa rồi còn sợ hãi tột độ, bây giờ lại nhìn xung quanh, một chút cũng không còn sợ hãi, thằng bé vẫy tay với cô bạn nhỏ cách đó không xa: "Trần Trân, cậu thế nào rồi?"
Trần Trân: "Tớ không sao! Cậu thì sao?"
"Tớ cũng không sao cả.
Hai đứa nhỏ la to như vậy cũng ảnh hưởng đến người lớn, những người này cũng hét to, hỏi han và trấn an nhau.
"Thím ơi, nhà thím thế nào?"
"Bác hai, nhà bác không sao chứ?"
Còn có người hỏi: "Có thể về nhà không? Lúc tôi chạy ra vội đến mức còn chưa mang giày.
"Nhà tôi còn đang nấu cơm, không thể lãng phí..."
Họ muốn lập tức về nhà.
Vừa rồi loạn, bây giờ càng loạn hơn.
Vài người trong đại đội đang trấn an mọi người đến khàn cả giọng: "Mọi người đừng đi đâu cả, cứ ở yên trên khoảng đất trống mà chờ đợi, đừng về nhà, như vậy sẽ an toàn hơn......"
"Không sao đâu"
"Đúng vậy, chuyện đá rơi cũng đã kết thúc rồi, sao còn chưa được về nhà?"
"Hôm nay mặc ít như vậy ở bên ngoài này lạnh sẽ bị cảm.
Có người muốn về nhà, có người muốn ở lại tán gẫu, còn có người tò mò rốt cuộc là tại sao lại xảy ra chuyện này, tóm lại là náo nhiệt như một cái chợ. Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ về mấy đứa con, nói: "Chúng ta không cần vội về nhà, cứ ở đây đợi sẽ an toàn hơn.
Thật ra về nhà thì thoải mái hơn, nhưng nếu sự việc lại xảy ra một lần nữa và nhà cửa sụp đổ thì sao?
Điều này cũng không phải là không có khả năng.
Thích Ngọc Tú nghĩ như vậy, có vài người già cũng nghĩ như vậy, mặc dù chưa từng gặp qua chuyện đá rơi, nhưng người ta đều nói người già thì thành tinh, lời này vẫn rất có lý, con người từng trải nhiều thì sẽ bù đắp được phần nào kiến thức bị thiếu hụt.
"Đúng rồi, không thể đi được, lúc này mà ở trong nhà thì cũng không an toàn bằng ở bên ngoài, bên ngoài bốn phương đều thông suốt, mặc dù không có mái che, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì, còn có thể chạy. Nếu ở trong nhà mà gặp phải chuyện này, thì muốn chạy cũng không dễ, nếu trong nhà mà chen chúc đông người thì càng khó hơn. Chi bằng cứ ở đây đợi thêm một chút. Nếu mọi chuyện vẫn yên ổn, lúc đó chúng ta về nhà cũng không muộn.
"Chú bảy nói rất đúng"
"Chi bằng cứ đợi thêm một lát.
"Những người trẻ tuổi tổ chức lại một chút đi, giúp đỡ đại đội trưởng kiểm tra khắp nơi, đông người thì sẽ làm nhanh hơn. Chú bảy lại lên tiếng.
"Được thôi!"
Tuy là nói như vậy, nhưng mọi người gần như không quen thuộc với Bảo Sơn, nên cũng không tới kêu Bảo Sơn, chỉ có Trần Nham, tuy nói vợ Trần Thất không thích Trần Nham qua lại với Bảo Sơn, nhưng Trần Nham là đứa con mạnh mẽ, không nhất nhất nghe theo lời mẹ, nên vẫn thường xuyên lén tìm Bảo Sơn để chơi cùng.
Chẳng qua, sau khi hắn tốt nghiệp tiểu học thì không còn tiếp tục đi học nữa, mà Bảo Sơn lại đến công xã học cấp hai và vào trong huyện học cấp ba, khoảng cách xa lại ít tiếp xúc, lúc này mới dần dần có chút xa lạ, tuy rằng xa lạ, nhưng vẫn có quan hệ tốt hơn so với người bình thường một chút.
Trần Nham đi bộ lại kêu Bảo Sơn: "Bảo Sơn đi cùng không?"
Bảo Sơn nhìn người trong nhà, Thích Ngọc Tú gật đầu: "Con đi đi"
"Dạ!"
838 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận