Mà đồng thời cô cũng mừng cho Trương Đào, Trương Đào là học sinh nữ khó khăn nhất trong ban của bọn họ, có thể nói chuyện này sẽ lập tức gây ra biến hóa nghiêng trời lệch đất cho cô học trò nhỏ. Lúc này còn không có cách nói trúng giải thưởng lớn, nếu có cô cảm thấy tình huống của Trương Đào chính là như vậy.
Cả nhà Trương Đào đều mơ màng choáng váng, từ lúc bắt đầu đến tận khi kết thúc, bọn họ vẫn luôn mông lung mơ hồ. Đến khi tiền tới tay rồi mà bọn họ vẫn không thể nào tin được. Cái này là tự nhiên có tiền phải không?
Chuyện này tuy rằng không có khoe khoang ra ngoài nhưng người trong nhà đều biết Trương Đào viết một bài văn bán được một vạn đồng, chuyện này làm cho hai nhà anh chị của Trương Đào trọn mắt há hốc mồm. Cái này đã vượt quá hiểu biết và nhận thức của bọn họ rồi.
Cũng làm cho bọn họ khẳng định được đọc sách quả nhiên có ích.
Đọc sách thật sự có thể kiếm được số tiền lớn.
Nhờ có được số tiền này mà hoàn cảnh nhà họ Trương lập tức được cải thiện, Trương Đào cũng dọn tới trường học, thời gian đi lại và làm việc nhà đều dùng để học tập, hơn nữa ăn uống cũng bổ dưỡng hơn rất nhiều, mỗi ngày mẹ cô cũng luộc cho cô một quả trứng gà bổ sung dinh dưỡng, lâu lâu còn hầm canh gà, cứ như vậy cho đến mùa hè, Trương Đào cảm thấy mình không chỉ mập thêm mà ngay cả tinh thần cũng tốt hơn so với trước kia.
Đương nhiên lần này kiếm được tiền cũng làm cho cô có thêm sự dũng cảm, giúp cô tự tin hơn, bởi vì bản thân cô tự tin rằng mình có thể kiếm được tiền rồi. Ngay cả học tập cô cũng càng thêm cố gắng chăm chỉ phấn đấu hơn nữa. Trương Đào tiến bộ vượt bậc, học nhanh hiểu nhanh. Cô tiến bộ còn kéo các bạn học khác tiến bộ theo, học sinh bình thường và nghèo nhất trong ban còn có thể học nhanh như vậy, bọn họ vì cái gì mà không thể chứ?
Lâm Tiếu Tiếu ngựa không dừng vó (), bàn bạc xong với Trương Đào rồi lại tiếp tục xử lý những tình huống khác. Lúc bấy giờ đối với nhiều người mà nói số tiền này là rất lớn. Cho nên công việc của cô cũng tương đối thuận lợi, chỉ cần ra sức một lần đã xử lý tốt chuyện sở hữu bản quyền. [Chú thích: ( ) Ngựa không dừng vó: Con ngựa không dừng lại mà vẫn chạy liên tục. Ý chỉ sự bận rộn suốt ngày, không có thời gian nghỉ ngơi.] Lâm Tiếu Tiếu hoàn thành nhiệm vụ bên này xong xuôi, trở về còn phải bàn giao công việc, trong khoảng thời gian này cô đã bị Điền Bảo Nhạc tác động, tính toán cùng cậu đi Thượng Hải phát triển sự nghiệp. Thật ra Bảo Châu từng đề nghị cô đi Thượng Hải phát triển sự nghiệp mới, còn Bảo Nhạc thì lưu lại thủ đô nhưng đã bị Bảo Nhạc từ chối lời đề nghị này.
Cậu muốn thử xem năng lực của chính mình tới đâu.
Bảo Châu làm thật tốt mọi chuyện từ hai bàn tay trắng, bản thân là em trai của Bảo Châu nên cậu càng phải chứng minh thực lực của chính mình.
Hơn nữa cậu bây giờ còn có mẹ và Bảo Châu giúp duy trì tình hình kinh tế. Nếu như muốn tiền được đầu tư đúng chỗ thì Bảo Nhạc càng phải thúc đẩy bản thân mình nỗ lực hơn nữa.
Mà Lâm Tiếu Tiếu sau khi bị Bảo Nhạc 'tẩy não, cô cảm thấy mình có thể rời đi cùng Bảo Nhạc. Chuyện này có gì mà không thể kia chứ?
Cô cũng muốn chứng minh thực lực của chính mình.
Cho nên trong khoảng thời gian này cô lúc nào cũng có dáng vẻ vội vội vàng vàng không ngừng, dù sao thì mấy chuyện làm ăn qua lại này nhiều đếm không xuể. Người buồn bực nhất trong chuyện này là Đinh Lan, thật vất vả mới kéo được người đắc lực đến giúp đỡ thế nhưng lại có người 'thọc gậy bánh xe ().
[Chú thích: ( ) Thọc gậy bánh xe: làm cản trở công việc. Ở đây ý chỉ có người xen vào phá đám tranh giành trợ thủ đắc lực của mình.
Vẫn là đánh không lại cái loại chuyên đi đào góc tường này, thật là đáng giận đáng giận mà.
Chuyện này dẫn tới việc bây giờ mỗi lần Đinh Lan nhìn thấy Bảo Nhạc đều muốn bổ nhào đến đánh người, cô rất có tư thế của người đi bắt gà.
Còn Bảo Châu lại thấy điều này thật thú vị, mà có thú vị thì cô cũng không rảnh rỗi, trong khoảng thời gian này cô đang bàn bạc việc cải cách mở rộng một xưởng thực phẩm nhà nước ở địa phương, dù nhiều xí nghiệp nhà nước đã bắt đầu không ổn định từ thập niên 90. Cũng bởi vì lúc đầu các xưởng thực phẩm và quần áo bị ảnh hưởng khá lớn.
Dù sao thì hai ngành sản xuất này rất dễ bị xâm nhập, xưởng quần áo xem ra còn có thể chống đỡ được một chút, chứ như xưởng thực phẩm thì bị thị trường ngoại dồn ép nên ảnh hưởng rất nặng nề. Mặt khác cho dù có đầu tư cho xưởng thực phẩm ngày một nhiều thì cũng khó khấm khá lên được.
Có thể nói xưởng thực phẩm lớn nhất thủ đô phải là đơn vị cải cách đầu tiên.
Phải biết rằng hiện tại còn chưa đến thời điểm đình công nghỉ việc, vậy mà xưởng thực phẩm đã bắt đầu khất nợ tiền lương. Đương nhiên bây giờ xử lý sớm xưởng thực phẩm thủ đô như vậy cũng không liên lụy gì đến cô, có thể nói đây chỉ là thử nghiệm. Còn chuyện thử nghiệm cải cách như thế nào thì Bảo Châu đều nghe từ chủ nhiệm Tiết bên kia nói, như thế thì chủ nhiệm Tiết cũng không thể chèn ép Bảo Châu xuống dưới.
Căn bản là phải ăn ngay nói thật, tuy rằng Bảo Châu muốn kiếm tiền nhưng cũng không phải vìmột chút tiền mà có thể bắt nạt cô.
1072 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận