Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 529: Chương 529

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Châu nghiêng đầu nói: "Em vẫn rất tin tưởng bản thân, anh không cần dùng chiêu khích tướng với em"
Bảo Sơn bật cười, xoa đầu cô, nói: "Còn không phải do anh sợ em khó chịu sao?"
Bảo Châu vuốt mặt mình, điềm tĩnh lại một chút, cười nhẹ và nói: "Thật sự em có chút khẩn trương, cũng thật sự rất kinh ngạc, nhưng mà cũng không tính là ngoài ý muốn. Khi còn nhỏ em cũng đã nghĩ tới, có một ngày cái sơn động này sẽ biến mất.
Bảo Sơn nhướng mày.
Bảo Châu: "Thật sự lúc chị Khương Việt nói, em cũng đã suy xét đến chuyện này. Tuy rằng lúc gặp phải cũng thật sự khiếp sợ, nhưng mà em cũng đã có chuẩn bị tâm lý trước rồi.
Thật ra cũng không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh việc cái sơn động này sập không liên quan đến bên kia, nhưng vì là người có liên quan chặt chẽ nhất với cái sơn động này nên Bảo Châu cảm nhận được mãnh liệt nhất.
Cô có một loại cảm giác rất chính xác, cảm thấy cái lỗ hổng không gian và thời gian này không tồn tại.
Bọn họ không có khả năng thông qua nơi này để đến chỗ chị Khương Việt.
Thích Ngọc Tú nói: "Nếu nơi này đã như vậy, chúng ta đi về nhà trước đi. Bảo Châu đã chịu mất mát quá lớn, những người khác cũng không phải thờ ơ, nói như vậy cũng không sai, Thích Ngọc Tú cũng không thể ở trước mặt con mình mà biểu hiện ra một chút mất mát. Cô không muốn con gái chịu áp lực lớn hơn nữa. Giống như những gì cô đã nói, mấy năm nay bọn họ đã nhận được quá nhiều rồi.
Tính đi tính lại thì cũng đã mười năm, lúc Bảo Châu phát hiện bí mật này thì cô mới sáu tuổi, bây giờ đã mười sáu rồi.
Cô trấn an mấy đứa con, nói: "Chúng ta đi về nhà trước đi" Đoạn đường này không dài nhưng khi về đến nhà, vẻ mặt mấy người họ có chút dại. Thật ra Bảo Sơn lại là người trầm ổn nhất, cậu bé chủ động đứng dậy đi hâm lại cơm chiều, đây là cơm bọn họ định mang về trường học, bây giờ không đi được, thì dùng làm cơm chiên, Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn thấy con trai đang vén tay áo làm việc, cảm động nói: "Mẹ có một đứa con trai thật là giỏi giang" Lúc này, Bảo Châu cũng phản ứng lại, cô nói: "Con sẽ đi giúp anh trai.
Thích Ngọc Tú cũng không ngăn cản Bảo Châu, thật ra làm chút chuyện sẽ có thể phân tán sự chú ý, đó cũng là một chuyện tốt.
Vào giờ cơm chiều, cả gia đình bàn bạc chuyện nhà, Thích Ngọc Tú nhắc mãi: "Chúng ta không thể qua bên kia, sinh hoạt sau này nhất định sẽ không được thuận tiện như bây giờ. Có lẽ mới đầu sẽ có chút không quen, nhưng mà cuộc sống có thể kéo dài là tốt rồi, các con cứ nghĩ mà xem, trước đây chúng ta nghèo như thế nào nhưng không phải là vẫn có thể sống sao?"
Ba đứa nhỏ đều gật đầu.
Bảo Châu: "Con biết, nhưng mà biết thì biết, trong lòng vẫn cảm thấy có chút mất mát"
Nói đến mất mát, thì những người khác cũng giống như vậy.
Thích Ngọc Tú nhắc mãi: "Chúng ta còn chưa nói lời tạm biệt Khương Việt và những người khác, mười năm nay, thật sự đã gây phiền phức cho bọn họ quá nhiều.
Bảo Châu nói: "Nếu chúng ta cứ mãi không xuất hiện, chị Khương Việt nhất định sẽ biết là chúng ta không đi được.
Dừng lại một chút, cô nói: "Nhưng mà, thật sự là sau này chúng ta không được gặp chị Khương Việt nữa rồi"
"Hå?"
Bảo Châu cười giảo hoạt, nói: "Con biết năm nào chị Khương Việt được sinh ra, tuy là còn rất lâu, nhưng mà chúng ta vẫn còn có thể gặp lại.
Bảo Sơn gật đầu, cậu bé nói: "Bảo Châu nói đúng, còn có hai mươi năm, nghĩ một chút cũng thấy thật lạ, trước kia chúng ta luôn gọi là chị Khương Việt, nhưng rõ ràng là chúng ta già hơn" Mấy người họ đều bật cười, cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Tiểu Bảo Nhạc nói: "Chị Khương Việt luôn gọi con là nhóc con, vậy sau này chị ấy không phải nên gọi con là chú Điền sao? Kakaka......"
Đứa nhỏ đắc ý bật cười.
Bảo Sơn và Bảo Châu:
Bảo Châu nhẹ nhàng nói: "Nếu hôm qua chúng ta phát giác được thì tốt rồi, chúng ta có thể mua thêm nhiều đồ mang về.
Cô lại tiếp tục nhắc mãi: "Trong tay chúng ta còn tiền, sau này lại không thể dùng"
Cách nhau đến vài thập niên, tiền này cũng không giữ lại được.
Bảo Châu lại suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng ta...
850 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận