Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 543: Chương 543

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Lúc có cơ hội thì không nắm bắt, bây giờ cơ hội này đã mất, thật đúng là hối tiếc cũng không kịp.
À không, cũng không thể nói là hối hận, thật ra từ tận trong xương tủy cũng không hối hận, nhưng áp lực thì có sự thay đổi rất lớn.
Bảo Châu cúi đầu lật xem từng trang sách, không thể không nói, vẫn còn có một chỗ tương đối tốt là bọn họ còn có sách, có rất nhiều người còn không có tài liệu để ôn tập.
Ngày thường những cuốn sách mà Bảo Châu có sẽ không bắt gặp được ở trường học, rốt cuộc thì không có cách nào giải thích được nơi phát hành ra chúng. Nhưng một số ít tài liệu học tập, Bảo Châu kiểm tra cũng không có vấn đề gì, vẫn có thể sử dụng trong trường học, rốt cuộc thì bọn họ ở trường học trong thời gian càng dài sẽ sử dụng càng nhiều.
Mặc dù trong tay cô có rất nhiều tài liệu học tập nhưng cứ hễ Bảo Châu và Bảo Sơn gặp được tài liệu tương đối thích hợp thì vẫn sẽ mua, suy cho cùng thì những tài liệu bọn họ lấy từ vài thập niên sau này có tác dụng không lớn lắm.
Ví dụ như bài thi chính trị gì đó.
Tay phải Bảo Châu di chuyển từ từ trên quyển sách tham khảo, tay trái không ngừng viết trên vở ghi chú.
Chiêu Đệ nhìn thấy liền cảm thán trong lòng, quả nhiên người với người không hề giống nhau, trước kia chỉ nghe nói em gái họ Bảo Châu rất lợi hại, nhưng bây giờ mới tận mắt nhìn thấy, Chiêu Đệ cảm thấy Bảo Châu không phải lợi hại, mà là rất rất lợi hại.
Chuyện đáng sợ nhất trên đời này là gì?
Là gặp được người thông minh hơn mình vô số lần, còn nỗ lực hơn mình rất nhiều lần.
Điều đó thật khiến người ta cảm thấy thương tâm.
Chiêu Đệ cúi đầu nhìn, Bảo Châu cũng chăm chỉ học hành mà không ngẩng đầu lên, Chiêu Đệ cũng vội nghiêm túc học hành.
Giáo viên của bọn họ họ Uông, bề ngoài cũng không được cao cho lắm, vừa bước vào cửa đã thấy mọi người chăm chỉ học tập, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, tuy bây giờ mọi người đều không coi trọng việc học, nhưng là một giáo viên cấp ba, thấy học sinh nguyện ý học tập như vậy trong lòng cô giáo cũng rất vui.
Cô giáo đã làm việc ở trường cấp ba rất nhiều năm, không thể không nói, cái lớp này thật sự học rất tốt. So với thường ngày có chút náo loạn, hoặc là kêu la ầm ĩ, hôm nay cả đám học sinh cấp ba này thật ra có thể yên lặng học hành, không quan tâm là học như thế nào nhưng cái thái độ học tập này thật sự rất tốt.
Đặc biệt là có những học sinh đi học, không chỉ có thói quen học tập tốt, còn có thể lôi kéo được những người khác học tập theo.
Cô giáo bước vào cửa, đặt giáo án trong tay xuống, nói: "Điền Bảo Châu, em ra đây một chút.
Bảo Châu nghi ngờ ngẩng đầu lên, sau đó lập tức đi theo cô giáo Uông ra cửa, các bạn học tò mò nhìn về phía họ, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc.
Bảo Sơn nhướng mày, sau đó cúi đầu tiếp tục học. Cậu bạn ngồi cùng bàn đẩy đẩy, hỏi: "Này, em gái cậu phạm lỗi gì à?"
Bảo Sơn lắc đầu, nói: "Không có đâu.
"Vậy cô giáo tìm cậu ấy làm gì?"
Tuy Bảo Sơn không hiếu kỳ, nhưng người tò mò thì rất nhiều, Bảo Sơn không nói gì, cậu bạn ngồi cùng bàn lại vô cùng ồn ào: "Tớ cảm thấy "Cậu đừng cảm thấy, im lặng một chút không phải tốt hơn sao?"
Cậu bạn ngồi cùng bàn yên lặng nhìn trời, trong lòng cảm thấy đứa bạn cùng bàn này của mình đúng là không thích nói chuyện.
Cậu bạn càng buồn phiền hơn chính là bọn họ là bạn cùng bàn, chỉ có thể tìm Bảo Sơn nói chuyện phiếm, chuyện bi kịch nhất đời người cùng lắm cũng chỉ có như thế này thôi.
Mà lúc này, cô giáo Uông đang thảo luận với Bảo Châu, nói: "Điền Bảo Châu, cô đã xem qua tài liệu của em, tài liệu của em quả nhiên là không tệ. Cô muốn thương lượng với em một chút, em có thể đem tài liệu cho trường học mượn để phát cho mọi người cùng học không"
Bảo Châu gật đầu: "Có thể ạ"
Cô không phải một người ích kỷ, mọi người đều là bạn học, cũng không có mâu thuẫn gì, cô biết trước được tương lai, cho dù có không biết thì học nhiều một chút vẫn tốt hơn. Thật ra Bảo Châu không có cái gì phải do dự, nói: "Được thôi ạ, một tuần nữa được không cô? Em sẽ sửa chi tiết lại một chút với cả còn có một ít ở trong tay anh trai em"
Cô giáo Uống gật đầu, nói: "Được rồi cám ơn em"
891 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận