Thực sự hết cả hơi mà, cùng nhóc con tranh cãi như thế, Đường Chính Viễn âm thầm tự chế giễu chính mình, nhưng vẫn rất kiên định: "Tiểu Đường Bao vốn dĩ đã rất ngọt ngào rồi nên không cần ăn quá nhiều kẹo...
"Em muốn ăn! Muốn ăn cơ!"
"Anh đã nói với cha của em Tiểu Đường Bao trừng mắt nhìn chằm chằm, đúng là không thể tin được: "Anh làm sao có thể xấu xa như vậy được chứ! Anh là đồ phản bội! Đồ xấu xa!"
Đường Chính Viễn:
Mà lúc này Khương Việt đã trở về nhà gội đầu, ngồi ở bên cửa sổ nhìn ngoài trời mưa phùn, thấp giọng lẩm bẩm: "Không biết Đường Chính Viễn có ướt đẫm......
Hứa Đình chống cằm nhìn Khương Việt, sau đó cười ha ha ha, nói: "Chị vứt bỏ em để lẻn ra ngoài một mình, chỉ là để hẹn hò thôi sao?"
Khương Việt lớn tiếng: "Không có, chị không hề làm vậy.
Hứa Đình: "Thật vậy sao?"
Miệng thì nói vậy nhưng mắt thì rất khó tin.
Khương Việt: "Thật sự không có mà"
Cô ấy nói: "Chị tình cờ được cứu bởi một anh hùng..."
Cô kể lại một cách ngắn gọn, Hứa Đình đã bị sốc: "Chị không sao chứ? Kẻ xấu đó đã bị bắt thì không thể thả được đúng không ạ?"
Khương Việt cười: "Cái này chắc chắn là không thể rồi"
Cô ấy nói tiếp: "Đường Chính Viễn chắc chắn có thể cho chị biết kết quả.
Hứa Đình ồ lên một tiếng dài, nói: "Hai người cũng đã ăn tối cùng nhau và thống nhất hẹn hò vào bữa ăn tiếp theo Khương Việt: "......
Cô vội vàng đứng dậy, mất tự nhiên nói: "Em chính là suy nghĩ quá nhiều rồi, chị sẽ không nói chuyện với anh ta nữa"
Hứa Đình: "Lạy hồn.."
Khương Việt: "Không hẳn là vậy!"
Hứa Đình cười lớn hơn và nói: "Chị có biết câu trả lời của chị trông như thế nào không?"
Khương Việt không muốn nghe nên bịt tai lại.
Hứa Đình cười lớn: "Cách vách cũng chưa từng trộm!"
Đôi khi con người rất là kỳ lạ.
Một số người thoạt nhìn thì cảm thấy người này phù hợp về mọi mặt, nhưng sẽ không thích những người như vậy. Một số người mặc dù là nhìn thấy người này thoạt nhìn cảm thấy là hai thế giới, nhưng sẽ là trong nháy mắt tim đập nhanh hơn. Khương Việt cảm thấy gặp được Đường Chính Viễn, chính là cảm giác như vậy.
Cô và Đường Chính Viễn từ mọi phương diện dường như không hợp nhau cho lắm, nhưng Khương Việt vẫn sẽ mỉm cười khi nghĩ đến người này.
Nhưng mà cô và Đường Chính Viễn dường như không có duyên phận, từ lần trước gặp mặt đều chưa từng xuất hiện, cho dù là sống chung một tầng, Khương Việt ngạc nhiên vì bản thân không gặp lại Đường Chính Viễn.
Cô ấy đã làm việc khá nhiều để được vào nhóm và Đường Chính Viễn dường như cũng rất bận rộn. Ngay cả ban đầu đã sắp xếp để ăn tối cùng nhau, nhưng cũng không bao giờ thực hiện được. Có điều Đường Chính Viễn thật ra đã chủ động cấp cho Khương Việt một cái điện thoại, cùng cô trò chuyện kỹ càng tỉ mỉ hơn về việc lần trước bị cướp bóc. Sau đó cúp máy, Khương Việt nhìn điện thoại, chần chờ một chút, cuối cùng cũng thêm anh vào WeChat. Khương Việt nghiêm túc nhìn chằm chằm điện thoại, bên kia vẫn không có hồi âm.
Mới vừa nói chuyện điện thoại xong, anh ấy liền không có trả lời lại.
Khương Việt có chút kinh hãi trước hành động vừa rồi của cô, chẳng lẽ Số WeChat của anh ta không phải là cái này sao?
......
Cô ấy nhìn xuống và nghĩ rằng điều này là không thể nào, cô không thể thuyết phục được chính mình.
Như vậy có nghĩa là anh không đồng ý thêm cô.
Khương Việt hét a lên một tiếng, ném điện thoại di động sang một bên, dùng sức đấm liên tiếp vào ghế sô pha, Hứa Đình quay sang nhìn cô, do dự mà hỏi: "Chị không có việc gì chứ?"
Là trợ lý của Khương Việt, có thể nói cô ấy đã làm hết mọi việc rất chu đáo, lúc Khương Việt không ra ngoài, cô ấy sẽ tự mình mua đồ ăn và nấu ăn, rốt cuộc thì cô cũng khởi điểm với mức lương là hai mươi ngàn đồng tiền.
Đừng nhìn thấy làm trợ lý cho ngôi sao là nghề rất dễ dàng nhưng kỳ thật không kiếm được nhiều tiền đâu.
Cô làm trong ngành này lương đã cao rồi, Khương Việt cũng quen biết với cô, căn bản cũng không thích làm việc với người khác cho lắm.
Hứa Đình cảm thấy lương của mình đều lấy thực đuối lý, nên cố gắng tận lực làm thêm. Cô đi mua sắm trở về thì liền nhìn thấy Khương Việt đã "phát điên".
Hứa Đình: "Chị bị làm sao vậy?"
Khương Việt hít sâu một hơi, vò đầu bứt tóc nói: "Chị không sao đâu.
Hứa Đình thực sự không tin, vẻ mặt nghi ngờ nhìn cô. Khương Việt đau lòng đổi chủ đề: "Hôm nay ăn món gì thế?"
Hứa Đình: "Em đã mua ít tôm, hôm nay em sẽ làm món cà ri tôm.
Cô ấy nói tiếp: "Em nhìn thấy chú cảnh sát đang ở cách vách"
Khương Việt lập tức ngồi thẳng người nói: "Cách vách sao?"
Cô truy vấn: "Anh ấy vừa trở về hả?"
Hứa Đình gật đầu: "Đúng vậy, tụi em đã cùng nhau đi thang máy lên lầu, anh ấy từ đâu trở về, mùi trên người có thể giết chết một con voi, quần áo lại càng nhăn nhúm, trông thật phờ phạc, thật sự làm cảnh sát không dễ dàng gì."
1006 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận