Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 676: Chương 676

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cô nói: "Trời hôm nay nóng nực quá"
Hai người cũng không rề rà, lập tức ôm chậu đi ra cửa, mỗi lần bọn họ đi tắm rửa đều phải tự mang theo những thứ này: chậu rửa mặt, dầu gội, xà phòng thơm, tất cả đều không thể thiếu được. Bảo Châu còn mang theo quần áo tắm rửa.
"Cậu và anh trai cãi nhau sao?" Đinh Lan hỏi.
Thật sự có thể nhận ra chỉ số EQ của cô gái này quá thấp đi.
Tuy nhiên Bảo Châu và Đinh Lan đã ở chung nửa năm, đương nhiên cũng biết cô bạn không phải cố ý như vậy.
Cô nói: "Không có mà.
Đinh Lan thấy cô không vui, dù sao cũng chắc chắn là có chuyện. Cô bạn nói: "Này nha, hàm răng còn có lúc cắn nhau, cãi nhau cũng không có vấn đề gì đâu. Với lại hai người là anh em, lúc tôi ở nhà còn thường xuyên cãi nhau với cha mẹ tôi nữa kìa. Cậu xem tôi trở về sớm thế này chính là không muốn bị bọn họ trói buộc đó.
Bảo Châu tò mò nhìn Đinh Lan, lại nói tiếp, ngày thường Đinh Lan thật sự không nôn nóng, nhưng lúc đối mặt với cha mẹ lại cực kỳ nôn nóng.
Đinh Lan hiểu được biểu cảm của Bảo Châu, thở dài một hơi rồi nói: "Nhà tôi chỉ có một mình tôi là con, cha tôi không thể có đứa con nào khác nữa"
Bảo Châu: "Ý cậu là sao?"
Đinh Lan: "Bà ngoại tôi nói lúc cha tôi còn trẻ cũng muốn có một đứa con trai, nhưng ai ngờ mẹ tôi lại sinh ra một đứa con gái. Trong lòng ông cảm thấy không vui. Mặc dù không vui nhưng vì tôi lớn lên cũng hoạt bát đáng yêu nên cha tôi vẫn rất thích tôi. Rốt cuộc đấu có nhà nào chỉ sinh một đứa con, tuy có chút mất mát nhưng vẫn có thể sinh tiếp mà.
Đinh Lan thở dài rồi lại nói tiếp: "Mỗi lần đi làm cha đều sẽ đem quà về cho tôi. Lúc tôi được nửa tuổi, cha tôi ra ngoài đi làm, không may gặp phải trận sạt lở. Lúc ấy cha tôi đã hôn mê rồi, vào thời khắc sắp không chịu được nữa, không biết bằng cách nào ông đụng phải con ếch biết nhảy mà ông mua cho tôi, con ếch nhảy phát ra âm thanh, lúc đó đột nhiên cha tôi được cứu. Chuyện lần đó khiến cha tôi không thể có thêm đứa con nào nữa.
Cô quay sang nhìn Bảo Châu rồi nói: "Tuy nhiên ông cũng kiên định cho rằng, tôi chính là phúc tinh trong nhà. Nếu không phải nhờ con ếch nhảy của tôi thì có thể ông đã chết ở ngoài kia rồi.
Bác làm cùng với ông ấy đã chết trong lần xảy ra sự cố đó" Bảo Châu nghiêng đầu chăm chú nghe Đinh Lan kể.
"Từ đó về sau trong nhà đều xem tôi như hòn ngọc quý mà nâng niu. Cha mẹ tôi luôn chăm sóc tôi cẩn thận tỉ mỉ, cậu có hiểu không? Là theo kiểu triệt để cẩn thận tỉ mỉ. Tôi biết họ rất thương tôi, nhưng thật sự càng lớn tôi càng cảm thấy áp lực. Họ quá thương tôi cho nên tôi chơi với bạn bè nào, tôi mặc quần áo gì, ngay cả tôi ăn cái gì, họ đều muốn xen vào"
Cô bạn cười khổ một chút rồi nói: "Cậu không hiểu được đâu, trước khi tôi vào đại học, căn bản lúc đó không có bạn bè. Cha mẹ tôi đều sẽ điều tra 18 đời tổ tông nhà người ta, thậm chí họ còn tới tận nhà người ta nói chuyện, nói người ta không xứng làm bạn với tôi. Tôi nói chuyện với bạn học nam, cha tôi sẽ đánh người ta, nói người ta có ý xấu nên dụ dỗ tôi, làm ơn đi, họ làm gì có ý đó đâu chứ! Thành tích của tôi bị tụt, họ sẽ đổ lỗi cho giáo viên, nói giáo viên không để tâm dạy dỗ tôi. Đây, cậu cũng thấy rồi đó, vào ngày chúng ta đến báo danh, chuyện như thế vẫn đều như cơm bữa. Bởi vì chuyện đó, tất cả học sinh đều không nói chuyện với tôi, từ nhỏ đến lớn tôi chỉ có một mình. Cậu không biết được sau khi tôi thi đậu Bắc Đại, trong lòng tôi vui và cảm thấy may mắn cỡ nào đâu? Bảo Châu một lời khó nói hết nhìn Đinh Lan, không ngờ nhà bạn mình lại như vậy.
"Tôi thấy may mắn vì cuối cùng mình có thể rời khỏi gia đình, cuối cùng đã có thể sống cuộc sống của mình. Tôi biết họ đều rất yêu tôi nhưng nhìn thấy họ là tôi lại cảm thấy tức giận, thật sự không có cách nào có thể khống chế bản thân. Tôi biết người yêu thương bản thân mình nhất chỉ có thể là cha mẹ, người chăm sóc và cho tôi những tháng ngày tốt đẹp cũng là cha mẹ tôi, vậy mà tôi còn nhịn không được mà lớn tiếng với họ. Huống chi các cậu là anh em. Trong nhà chuyện cãi nhau to tiếng lúc nào cũng có cả. Cho nên nếu anh cậu chọc cho cậu không vui, cậu có tức giận cũng đừng làm bản thân mình khổ sở quá lâu nha.
Đinh Lan vòng một vòng, đem chuyện trong nhà mình kể ra hết, đến cuối cùng cũng là vì muốn an ủi Bảo Châu.
Rốt cuộc thiếu nữ ánh mặt trời cho tới bây giờ chưa từng có lúc buồn bã như vậy.
Bảo Châu chớp mắt nhìn Đinh Lan và nói: "Tôi thật sự không có tức giận với anh trai, tôi không phải vì chuyện này mà buồn sầu"
Cô nghĩ thầm nhưng lại không biết nên nói cái gì, suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng nói: "Hiện tại không có cách nào để giải thích, sau này cậu sẽ biết thôi.
Đinh Lan nhìn Bảo Châu một cách khó hiểu, Bảo Châu: "Đại khái là do tôi lo sợ không đâu mà thôi"
975 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận