Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 708: Chương 708

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn kiên định: "Không, mẹ, mẹ nhất định phải nhận, con biết mọi người tự mình nỗ lực cũng có thể kiếm được những thứ này, những thứ này căn bản không là gì cả, nhưng mẹ có kiếm được hay không và có muốn hay không là hai việc khác nhau.
Sắc mặt Thích Ngọc Tú vẫn chưa tốt trở lại.
Bảo Sơn: "Ở đây tổng cộng là có hai căn nhà, một căn là nhà cấp bốn để cho mọi người ở; căn còn lại là ở công xã chúng ta, không phải trong huyện mà là công xã. Nhà cấp bốn ở Bắc Kinh, mỗi lần mọi người tới ở đó cũng tiện hơn rất nhiều, con đã đi xem qua rồi, bên đó đã thu dọn xong xuôi, mọi người cứ trực tiếp dọn vào ở là được, căn nhà bốn trăm mét vuông nhưng vì có sân nên cũng không rộng lắm. Còn căn nhà ở công xã một phần cũng là vì muốn tiện cho chúng ta, chúng ta không thể cứ ở giữa sườn núi mãi. Như vậy quá là bất tiện. Cho dù sau này Bảo Nhạc thi đậu đại học rồi rời đi, chúng ta không thường xuyên ở công xã nữa thì cũng cần có chỗ đặt chân, con cảm thấy như vậy rất tốt. Mẹ, con biết mẹ nuôi dưỡng con không phải vì kiếm tiền, mẹ thật lòng yêu thương con, nhưng nếu mẹ không nhận, trong lòng ông nội sẽ rất khó chịu, ông ấy cảm thấy rất có lỗi với mẹ, cũng thật lòng xin lỗi cả nhà chúng ta. Tuổi của ông ấy đã lớn nên muốn làm gì đó để an ủi lòng mình mà thôi. Hơn nữa, con cũng cảm thấy làm như vậy càng tốt, con không muốn mẹ bị người khác dị nghị, nói mẹ phí công nuôi dưỡng con. Bọn họ nói con như thế nào, con đều không thèm để ý, từ khi còn nhỏ thì con đã quen rồi. Nhưng con không muốn mẹ không làm mà còn bị người khác cười nhạo. Rồi đi nói mẹ gà bay trứng vỡ)"
[Chú thích: ( ) Gà bay trứng vỡ: Con gà bay đi và quả trứng bị vỡ, đó là một ẩn dụ cho việc không còn lại gì.] Thích Ngọc Tú:
Cô ấy nói: "Mẹ cũng không để bụng người khác nói gì?
Bảo Sơn: "Nhưng con không thể để bọn họ bàn tán về mẹ của con được.
Thích Ngọc Tú nhíu mày: "Đây là hai việc khác nhau..."
Bảo Sơn: "Mẹ. Nếu mẹ không cần, con thật sự không thể an tâm theo ông nội rời đi. Dì cả, dượng cả, hai người giúp cháu khuyên mẹ cháu một câu đi. Cháu đi rồi cháu xác định mình sẽ trở về nhưng cháu cũng sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Dù sao con người cũng không thể thấy trước tương lai cho nên cháu chỉ có thể cố gắng hết sức làm như vậy, cháu không muốn mẹ phải bị thua thiệt về bất cứ điều gì cả"
Thật ra mấy hôm trước Bảo Sơn đã nhận được giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu tài sản, chỉ là chờ dì cả tới anh mới nói. Vì anh muốn nhận được nhiều sự giúp đỡ. Bằng không dựa vào tính cách của mẹ anh, khẳng định là sẽ không cần tới.
Thích Ngọc Linh nhíu mày, cô không biết nên nói như thế nào.
Bảo Sơn: "Dì cả, dì biết mẹ cháu mấy năm nay vì nuôi dưỡng bọn cháu mà khó khăn như thế nào mà, mẹ cháu nhận những thứ này cũng đâu phải là nhiều đúng không ạ?"
Bảo Sơn vẫn là đang đả kích Thích Ngọc Linh.
Cô ấy đương nhiên hy vọng em gái mình có cuộc sống tốt, bây giờ Bảo Sơn thì tốt rồi, ở tầng lớp cao hơn cô ấy, cô ấy càng hy vọng Tú Nhi có thể sống tốt hơn một chút, từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của Thích Ngọc Tú đã không dễ dàng gì rồi.
Thích Ngọc Linh: "Tú Nhi à, chị cảm thấy Bảo Sơn nói rất có lý......"
Bảo Châu uống nước sau đó nhìn dì cả và anh trai đang khuyên nhủ mẹ.
Cuối cùng Thích Ngọc Tú cũng đồng ý nhận lấy. Tuy nhiên cô nói: "Nếu con trở về thì mẹ sẽ trao lại cho con"
Bảo Sơn đột nhiên bật cười, nói: "Được thôi ạ."
Thích Ngọc Linh buồn bực nhìn Bảo Sơn, thật sự không hiểu chuyện này có gì buồn cười.
Nhưng Thích Ngọc Tú lại thấy không vui.
Bảo Sơn có ý với Bảo Châu cho nên anh cảm thấy bọn họ là người một nhà, dù thế nào cũng đều là người một nhà, họ vẫn nên ở cùng một chỗ, anh vô cùng sảng khoái đồng ý. Người khác không hiểu được chuyện này, nhưng người làm mẹ như Thích Ngọc Tú thì biết.
Thích Ngọc Tú: "Cái thằng nhãi con này"
Vợ chồng Thích Ngọc Linh: "? ??"
Không thể không nói, đôi khi có một số việc không trực tiếp gặp mặt thì rất khó nói, tuy Bảo Nhạc rất tức giận nhưng sau khi gặp mặt, Bảo Sơn nói chuyện riêng với Bảo Nhạc, quả nhiên trạng thái của Bảo Nhạc tốt lên rất nhiều. Cũng không còn cố ý làm anh trai mất mặt. Bảo Châu nói thầm: "Con trai gì mà thay đổi nhanh quá vậy?"
Không quan tâm Bảo Nhạc có nhanh thay đổi hay không, mấy ngày ở đây, mọi người đã đi đến rất nhiều nơi ở thủ đô, Bảo Sơn còn mượn camera, chụp cho bọn họ chừng hai cuộn phim, chia nhau ra để giữ làm kỷ niệm.
Mà ngày chia tay cũng rất nhanh đã tới.
Dù gì cũng là chuyện ngoài ý muốn, Thích Ngọc Tú và Bảo Châu đều không đưa Bảo Sơn đi.
Cho dù là Thích Ngọc Tú hay là Bảo Châu, bọn họ đều chưa từng nghĩ tới, hai người không muốn đối diện với thời khắc chia ly thương tâm và khó chịu như vậy, người nhà chỉ có mình Bảo Nhạc đại diện đến đưa tiễn. Bảo Sơn đã biết mẹ mình và Bảo Châu sẽ không tới. Nhưng mặc dù biết thì anh vẫn thấp thỏm chờ đợi, cho đến khi...... giờ đăng ký đã đến.
1012 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận