Không biết có phải do những lời Chiêu Đệ nói mang lại hiệu quả hay không, mấy ngày nay Thích Ngọc Tú không còn sốt ruột nữa, mỗi ngày vẫn luôn tất bật với công việc trong cửa hàng. Chiêu Đệ đã trả tiền lại cho cô ấy, mỗi ngày cửa hàng của cô vẫn hốt bạc đều đều.
Cũng may là hồi đầu năm Thích Ngọc Tú đến đây mở cửa hàng, ở đây cũng chưa buôn bán tấp nập như vậy. Bằng không cũng không tới lượt cô ấy, chợ bán sỉ trang phục cũng mới bắt đầu nổi lên từ năm kia, hình thức buôn bán đó được tuyên truyền rất tốt, đây cũng là nguyên nhân khiến Thích Ngọc Tú muốn làm từ sớm.
Nhưng lúc ấy mọi người vẫn còn thói quen đến nhà máy lấy hàng, khi đó cô rất sợ nếu như làm cái "cửa hàng trung gian" này chưa chắc có thể kiếm được tiền, cho nên tuy là có tuyên truyền rất nhiều nhưng lại không được biết đến rộng rãi.
Đầu năm trước mới chính thức khai trương, sau một hai tháng ngắn ngủi vẫn chưa có gì tiến triển. Đầu năm nay Thích Ngọc Tú đến đây, cô còn nhớ lúc ấy gần một nửa không gian còn chưa có ai bày bán, đặc biệt là kiểu cửa hàng nằm sát mặt đường, bởi vì giá thuê mặt bằng cao nên còn dư rất nhiều chỗ, Thích Ngọc Tú liền chọn mua hai chỗ để mở cửa hàng, quả thật là không tệ chút nào. Có ai mà ngờ rằng năm nay chính phủ đưa ra một loạt chính sách mới.
Hơn nữa chợ trang phục nhờ vậy mà thể hiện được tính ưu việt của mình nên năm nay mới phát triển vọt lên.
Hầu như không có chỗ nào là dậm chân tại chỗ, tất cả đều một bước lên mây, đúng là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi mà.
Lúc này mọi người lập tức xuống tay tranh đoạt, nhưng cũng có người cảm thấy bản thân mình xuống tay quá chậm.
Ví dụ như hiện tại, hầu như các quầy hàng đều đã hết sạch mẫu mã, dù là cửa hàng sát đường hay chỗ bán trong chợ, tất cả đều đã được bán đi hết, cho dù bây giờ có muốn mua cũng rất khó. Mặc dù nói là muốn mua cũng rất khó nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, ví dụ như gia đình bên cạnh Thích Ngọc Tú kia, công việc làm ăn không được suôn sẻ cho lắm.
Một phần là vì kiểu dáng của nhà Thích Ngọc Tú đẹp, đâm ra kéo đi không ít khách hàng của bên đó, nhà bên đó cũng khai trương cửa hàng vào năm trước, họ còn mở sớm hơn Thích Ngọc Tú tận ba bốn tháng.
Dù sao thì Thích Ngọc Tú mua cửa hàng rồi còn trang trí lại. Nhưng nhà bên đó lại bán hàng không chất lượng, thường xuyên lấy hàng kém đánh tráo hàng tốt.
Chính vì điều này nên bị người ta khiếu nại rất nhiều lần, cũng bị phạt rất nhiều lần.
Phải biết rằng muốn đạt được danh tiếng tốt không phải là điều dễ dàng, phải mất thời gian rất lâu mới có thể đạt được. Nhưng muốn hủy hoại danh tiếng đã có thì rất đơn giản nữa là đằng khác.
Ví dụ như nhà đó. Người ta từ bên ngoài tới đây lấy hàng, tuy rất nhiều người đều không quen biết họ, nhưng cũng có người thường xuyên quay lại lấy hàng nhiều lần, thỉnh thoảng hay qua lại với nhà bên đó.
Lúc này họ mới làm chưa đến nửa năm, ở chợ đã bắt đầu mọc lên rất nhiều cửa hàng tương tự, chẳng qua là bên nào kiếm được tiền nhiều hay ít mà thôi.
Nhưng mà cái người này cũng thật là trâu bò, trâu bò tới trình độ tự tạo cho mình cái danh tiếng 'mê tiền.
Ban đầu vốn dĩ nhà này là một xưởng làm trang phục nhỏ, vừa thấy công việc này không kiếm được tiền nên đã quyết đoán từ bỏ tất cả, sau đó cho cậu em vợ thuê lại, cậu em vợ làm được hai tháng, cũng vì chuyện tiền bạc mà đánh nhau một trận với anh rể, sau đó thu dọn đồ đạc bỏ đi, quyết định không làm nữa.
Nhà này lại tiếp tục treo bảng cho thuê, chỉ một tháng sau đó thì khách thuê mới cũng vì không kiếm được tiền mà bỏ của chạy lấy người.
Nhà bên đó cứ đổi người thuê nhanh như một cơn gió.
Không lâu sau đó cửa hàng nhà bọn họ đã treo bảng bán nhà. Tuy nhà bọn họ treo bảng bán nhưng vẫn cũng không có ai đến hỏi mua.
Dù sao làm buôn bán thì người ta cũng rất chú ý đến phong thuỷ, nhà này phong thuỷ không tốt lại không có danh tiếng, tuy có thay đổi người làm nhưng mọi người cũng không ai dám đến mua.
"Chị Tú, lão Lý ở bên cạnh đến.
Sáng sớm, Thích Ngọc Tú còn đang xem xét hàng hóa thì đã nghe thấy tên mỏ chuột tai khỉ này đến đây, lúc Thích Ngọc Tú mới vừa khai trương, người này ghen ghét cô vì cô làm ăn buôn bán thuận lợi nên hắn dẫn vợ và cậu em vợ sang quấy rối, tất cả đều đã bị một mình Thích Ngọc Tú xử lý.
Điểm tốt nhất trong chuyện này chính là, về sau mọi người nói chuyện với Thích Ngọc Tú đều khách khí hơn không ít.
Quả nhiên một người phụ nữ dám một mình hành tẩu "giang hồ" thì không phải ai cũng có thể làm được giống cô.
Cũng từ lúc ấy trở đi, Thích Ngọc Tú và hắn trở mặt, thái độ với nhau cũng không được tốt, lần này hắn lại đây, Thích Ngọc Tú tươi cười trào phúng, nói: "Chủ tiệm Lý, ngọn gió nào đem ông đến đây thế?"
Chủ tiệm Lý: "Cô đang sắp xếp hàng hóa sao? Chủ tiệm Thích, tôi đây có chút việc muốn nói cùng với cô, không biết cô có hứng thú hay không 1006 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận