Nhưng nếu bọn họ ở dưới chân núi, chuyện này sẽ không dễ thực hiện, cho nên trước giờ bọn họ chưa từng nghĩ đến việc chuyển nhà.
Đã tám năm trôi qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra, trong thôn cũng đã thay đổi rất nhiều, tuy nhiên nhà bọn họ lại giống như không có gì thay đổi.
Họ hàng thân thích và bạn bè của bọn họ đều có chút thay đổi, mấy năm trôi qua, hai người anh họ nhà dì cả đều đã kết hôn, Trụ Tử và Văn Tử đều kết hôn, Văn Tử đến tuổi thì không xuống nông thôn, ở lại tiếp quản gia đình.
Sau đó đến lượt Tế Ninh, Thích Ngọc Linh quyết định từ bỏ công việc của mình.
Thích Ngọc Tú nhớ đến cuộc nói chuyện với Khương Việt vào mấy năm trước, cảm thấy có chút tự vả mặt, trước kia cô còn nói với Khương Việt, chỉ cần tốt nghiệp cấp ba là sẽ có công việc. Về cơ bản sẽ không quá tệ, nhưng mà có ai ngờ, thời gian trôi qua, chính sách ngày càng thêm khắt khe hơn.
Rất nhiều học sinh cấp ba xuống nông thôn vì không có cơ hội để ở lại.
So với mấy năm trước thì bây giờ khắt khe hơn nhiều, cơ hội việc làm cũng ít hơn, thậm chí không phải là những vị trí công quyền tạm thời.
Cần phải có công việc chính thức mới có quyền đứng ra lo nhang khói trong gia đình. Làm sao Thích Ngọc Linh có thể bỏ mặc con trai xuống nông thôn chịu khổ?
Mặc dù không phải tất cả các nông thôn đều khổ, nhưng ai mà dám đánh cược việc này?
Về chuyện cô ấy từ bỏ công việc, vợ của con trai thứ hai - Văn Tử có chút ý kiến, dù sao thì công việc này thuộc về mẹ chồng hay em chồng, ý nghĩa thật sự rất khác nhau.
Tuy nhiên, Thích Ngọc Linh lại không quan tâm đến điều đó. Thật sự bây giờ không làm như thế này thì cô ấy cũng không còn cách nào khác.
Hiện tại, hoàn cảnh gia đình Thích Ngọc Linh chính là, một mình Đường Kiến Nghiệp kiếm tiền lo cho sinh hoạt của hai vợ chồng, còn có chi tiêu của cha mẹ già, ba người con trai, hai đứa con lớn đều đã có gia đình nhỏ của riêng mình, cũng đều đã có con. Thật ra Tế Ninh cũng đã có đối tượng nhưng còn chưa kết hôn.
Tiền cậu kiếm được sẽ giao cho Thích Ngọc Linh một nửa, tuy nói là giao, nhưng Thích Ngọc Linh cũng không dùng đến số tiền này, cô ấy đối xử với ba đứa con rất công bằng, số tiền này là tiết kiệm để cho con trai kết hôn.
Cho nên hiện tại cuộc sống gia đình có khó khăn một chút, may sớm thay trước đây vài năm Thích Ngọc Linh đã có dự tính, tiết kiệm được một ít tiền nên bây giờ mới không quá khó khăn. Tuy nhiên từ lúc hai đứa con trai kết hôn, Thích Ngọc Linh mới lén trải lòng với em gái, nói rằng nhiều năm như vậy, bản thân mình thật sự gặp được một bà mẹ chồng tốt, bây giờ có con dâu rồi mới phát hiện, đôi khi cảm thấy thật khó chịu, nhưng mẹ chồng nàng dâu có thể ở cùng nhau, thật hề dễ dàng.
sự không Trụ Tử đi làm sớm, cậu và vợ làm cùng một nhà máy, rồi được phân cấp nhà, hai vợ chồng được phân một căn nhà 40 mét vuông, mặc dù sinh hai đứa nhỏ, nhưng cũng coi như là đủ ở. Không ở cùng nhau, sinh hoạt tương đối thoải mái hơn rất nhiều, cũng ít xảy ra xích mích.
Còn Văn Tử đi làm muộn hơn khá lâu, đến bây giờ vẫn chưa được phân cấp nhà, vẫn ở cùng với người trong nhà, bọn họ chỉ có một đứa con, bây giờ vẫn còn khá ổn. Nhưng nếu Tế Ninh kết hôn và có con, căn nhà này lập tức sẽ trở nên rối loạn.
Mà Tế Ninh lớn hơn Bảo Sơn ba tuổi, năm nay đã hai mươi, cũng không thể không kết hôn.
Nhưng vợ Văn Tử luôn nghi ngờ mẹ chồng thiên vị con cả và con út, cảm thấy Văn Tử là con giữa bị đối xử bất công, chình vì như vậy mà trong nhà khó tránh xảy ra xích mích.
Tóm lại, nhà nào cũng có những cái khó riêng.
Thích Ngọc Linh không chỉ buồn phiền chuyện của mình, mà còn buồn phiền vì chuyện của em gái Thích Ngọc Tú.
Nhà Thích Ngọc Tú có ba đứa con, trong đó có hai đứa con trai, nhưng lại không có nhà ở, đến lúc đó thì ở đâu, bây giờ thì không đến nỗi, nhưng sau này thì thế nào?
876 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận