Cái này cũng tùy người, đối với một số người thì là rất khó.
Nhưng đối với Bảo Châu mà nói, thật ra không khó khăn chút nào, từ nhỏ cô đã tiếp xúc tri thức nhiều hơn người khác, thành tích đương nhiên cũng đi trước người khác.
Cho nên lúc này đây, kỳ thi không có áp lực gì với cô, ngược lại còn cho cô cảm giác hưng phấn.
Sau khi làm bài xong, người khác đều ủ rũ, còn tinh thần cô vẫn tràn trề, lúc ra khỏi phòng thi còn vẫy tay từ xa, kêu: "Mẹ, Bảo Nhạc Cô chạy như bay tới, nói: "Anh còn chưa ra sao?"
Thích Ngọc Tú: "Ừ. Con thi thế nào?"
Bảo Châu cười tủm tỉm: "Cũng được ạ, con cảm thấy khá tốt.
Câu này khiến những người đang ở ngoài đều nhìn cô, Bảo Châu nói: "Dù sao trước nay con vẫn là người tự tin, mặc kệ thi có được hay không thì cũng thi xong rồi.
"Vậy cũng đúng"
Thích Ngọc Tú không hiểu lắm, dù sao con gái nói thi không tệ, thì cô ấy biết là thật sự không tệ, đang nói chuyện thì họ nhìn thấy Bảo Sơn cũng ra tới, Thích Ngọc Tú cười nói: "Đi thôi, mẹ có làm màn thầu cho các con"
Bởi vì kỳ thi tương đối quan trọng, cho nên Bảo Sơn và Bảo Châu đều không thể ăn uống bậy bạ, sợ đến lúc đó bị tiêu chảy mà ảnh hưởng đến kỳ thi.
Chính vì nguyên nhân này, Thích Ngọc Tú quyết định sau mỗi buổi thi đều sẽ đưa cơm cho các con, cô ấy chính là người học theo phim truyền hình.
Cô ấy có xem qua một bộ phim về kỳ thi thời cổ đại, có người đố kỵ nam chính học hành giỏi giang, đã giở trò trong thức ăn của nam chính, khiến nam chính không thể đi thi.
Tuy chỉ là phim truyền hình, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn ghi nhớ trong lòng. Bởi vậy vô cùng chú ý đến chuyện ăn uống của các con.
Bảo Sơn và Bảo Châu: "......"
Phim truyền hình đều là giả thuyết mà thôi.
Nhưng thấy mẹ có tinh thần như vậy nên hai người cũng quyết định im lặng không nói.
Tóm lại chỉ cần mẹ vui là được.
Thích Ngọc Tú rất vui vì mình có thể làm chút chuyện này cho các con, Bảo Sơn và Bảo Châu đều hiểu rõ tấm lòng của mẹ, đương nhiên sẽ không làm gì khiến mẹ mất hứng.
"Mẹ, mẹ làm màn thầu là ngon nhất trên đời" Bảo Châu cảm thấy, trực tiếp ăn cái màn thầu này đã rất ngon rồi nên không cần dùng bữa.
Thích Ngọc Tú đắc ý: "Có cảm giác hơi ngọt không?"
Bảo Châu vội gật đầu: "Có, có ạ" Thích Ngọc Tú lại cười, nói: "Đó là đương nhiên rồi bởi vì mẹ có cho chút đường"
Cô ấy lại nói: "Không phải đường tam giác, loại này trực tiếp xoa đường vào ăn rất ngon"
Bảo Châu ôm lấy mẹ, nói: "Mẹ là tuyệt vời nhất.
Thích Ngọc Tú: "Các con thi tốt mới là điều quan trọng nhất.
Cô ấy không phải là người đọc nhiều sách, nhưng cô biết những người như bọn họ không có tiền đồ tốt, chỉ có thể chăm chỉ đọc sách mới có thể rời khỏi nơi này.
Quê nhà bọn họ không có gì là không tốt nhưng cô ấy đã xem qua rất nhiều phong cảnh tốt hơn, cô không hy vọng các con của mình cứ bám lấy cái nơi nhỏ bé này.
Bọn họ còn trẻ chẳng lẽ cứ phải ở lại cái thôn này, so đo xem nhà ai ăn nhiều hơn một miếng thịt, nhà ai rút nhiều hơn một cây hành, chẳng lẽ phải vì những điều này mà tính toán chi li cho cuộc sống sao? Tóm lại Thích Ngọc Tú không muốn như vậy.
Các con của cô ấy đã lớn lên như vậy, cô ấy không muốn bọn họ lại tiếp tục cuộc sống như vậy.
"Thím Tú"
Lý Kiến Kỳ từ rất xa đã nhìn thấy bọn họ, vội vã chạy tới, cười nói: "Sao thím lại tới đây?"
Thích Ngọc Tú: "Thím tới đưa cơm cho hai đứa nhỏ, cháu tới đây ăn cái màn thầu đi Lý Kiến Kỳ vội xua tay: "Không cần đâu ạ."
"Cháu không cần phải khách sáo với thím"
Lý Kiến Kỳ cười và nhận lấy, cắn một miếng rồi nói: "Ngon quá ạ!"
Cậu lại nhìn về phía Bảo Sơn và Bảo Châu, hỏi: "Các em cảm thấy đề thi như thế nào?"
Bảo Sơn và Bảo Châu đều ăn ngay nói thật: "Bọn em đều cảm thấy không khó"
Lý Kiến Kỳ: "Trình độ của chúng ta đúng là vẫn có sự chênh lệch rất nhiều, anh cảm thấy vẫn có khó khăn, nhưng mà cũng không phải toàn bộ đều khó, phần lớn thì chỉ cần suy nghĩ một chút cũng có thể làm được"
Mấy người bọn họ cứ như vậy mà thảo luận, Lý Kiến Kỳ cũng cùng bọn họ ăn cơm, tuy đã thi xong rồi, nhưng bọn họ vẫn thảo luận một chút, Lý Kiến Kỳ nhờ vậy mà cũng có chút nhận định chuẩn xác về bản thân.
Tuy nhiên người này cũng không phải dễ dàng bị đả kích, ngược lại càng cản thì càng hăng.
Kỳ thi kéo dài hai ngày, bởi vì bọn họ đều không thi thêm tiếng Anh, cho nên ngày thứ ba thật ra không cần thi. Vài người cũng thu dọn đồ đạc cùng nhau trở về nhà.
Từ lúc tuyên bố khôi phục thi đại học, bọn họ về nhà tương đối ít, bây giờ lại có cảm giác rất nhẹ nhàng, không thể không nói hai đứa nhỏ nhà Thích Ngọc Tú đều rất kỳ quái.
Bảo Sơn trước nay đều rất bình tĩnh, thi đại học cũng không phải chuyện gì lớn, đương nhiên lúc Thích Ngọc Tú hỏi đến, anh cũng rất kiên định cho rằng không khó.
1068 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận