Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 862: Chương 862

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Rốt cuộc thì họ cũng đã chứng kiến nỗi kinh hoàng của việc sinh con.
Bởi vì những điều này mà lần này Bảo Sơn thực sự có chút lo lắng. Tuy anh là một người đàn ông nhưng tâm trạng của anh cũng rất tệ. Thậm chí là còn kém hơn Bảo Châu đang mang bầu, chân Bảo Châu hơi bị phù lên một chút, đôi khi em bé có đạp và cựa quậy vài lần khiến cô ngủ không ngon giấc, nhưng trạng thái tinh thần thì vẫn khá tốt.
Còn anh thì hết lần này đến lần khác không ngủ được, đêm nào cũng mơ thấy chuyện sinh đẻ của Bảo Châu diễn ra không suôn sẻ, lần nào anh cũng sợ hãi đến mức cả đêm mất ngủ, anh liền quay sang ôm Bảo Châu, nhẹ nhàng vỗ về cô, xoa nhẹ lên lông mày và mắt của cô một cái.
Sau đó anh lại tự trấn tĩnh mình. Tuy nhiên anh không thể nói ra những lời này vì sợ sẽ khiến cho Bảo Châu lo lắng.
Vì vậy anh chỉ có thể cố gắng hết sức để chăm sóc cho Bảo Châu và làm cho cô ấy hạnh phúc. Giờ đây hai đứa bé đã chào đời vô cùng khoẻ mạnh. Thật là nhẹ nhõm! Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Bảo Châu, nói: "Em giỏi lắm, em vất vả nhiều rồi. Bảo Châu lúc này đã mệt và buồn ngủ lắm rồi, mắt cô dường như mở không lên nữa, nhưng cô vẫn cảm nhận được mùi hương quen thuộc của anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, cô thì thầm: "Anh hãy mau đi ngủ một giấc đi cho khoẻ......
Cô còn nói cái gì sau đó nữa nhưng Bảo Sơn lại không có nghe thấy, anh cúi đầu ghé vào lỗ tai của cô, nói: "Em mới nói gì cơ?"
Bảo Châu lúc này đã sắp ngủ đến nơi rồi nhưng cô vẫn làm theo lời anh mà đáp: "Anh đừng sợ nữa, đứa nhỏ và em đã bình an vô sự......
Bảo Sơn nghe xong liền sững sờ.
Thích Ngọc Tú tiến lên nhẹ nhàng vỗ về Bảo Châu nói: "Bây giờ con có thể ngủ ngon rồi, lần này Bảo Sơn đặc biệt lo lắng cho con lắm đó"
Bảo Sơn sững sờ quay sang nhìn Thích Ngọc Tú.
Thích Ngọc Tú: "Con đang cho rằng mọi người không biết con lo lắng như thế nào sao? Mọi chuyện đã ổn cả rồi!"
(Chú thích: Vì hiện tại Thích Ngọc Tú đã lên chức "bà ngoại" nên từ giờ tụi mình sẽ đổi ngôi ba của Thích Ngọc Tú.)
Bà ôm lấy con rể sau đó vỗ nhẹ vào lưng anh: "Không sao đâu, con đừng lo lắng" Trong lúc này, Bảo Sơn không hiểu sao lại cảm thấy hai mắt đỏ bừng, không ngờ rằng sự bất an của anh, tất cả mọi người đều có thể nhận ra, anh thì thào: "Mẹ à, con không sao. Con biết Bảo Châu là một người rất tuyệt vời, con chỉ lo lắng bất an một chút thôi...." Thích Ngọc Tú cười trong nước mắt: "Mẹ biết, mẹ hiểu chứ. Mẹ cũng rất lo lắng. Nhưng mẹ chắc chắn rằng Bảo Châu và đứa bé sẽ không sao đâu. Dù sao thì chúng ta cũng đã chuẩn bị rất nhiều rồi mà. Con mau nhìn này, trông hai đứa bé khoẻ mạnh chưa kìa. Con hãy chăm sóc cho chúng thật tốt trong tương lai nhé"
Bảo Sơn gật đầu: "Dạ mẹ!"
Anh nhìn Bảo Châu đã ngủ say và hai đứa nhỏ được đặt nằm trên nôi, trong lòng anh bỗng dưng nhẹ nhàng hơn hẳn, anh khẳng định chắc nịch và tràn đầy ấm áp: "Con sẽ chăm sóc cho chúng thật tốt cho đến hết phần đời còn lại của con!"
Ba năm sau.
Thời gian trôi qua rất nhanh, như thể vừa chớp mắt cái đã đến những năm 90.
Đã hơn mười năm trôi qua kể từ khi cải cách và mở cửa, mười năm nay đã có rất nhiều sự thay đổi.
Ngay từ những năm mà bọn họ còn nhỏ, từng cá nhân trong xã hội đều sẽ bị coi thường, cho đến nay thì mọi người mới bắt đầu trở nên bình đẳng.
Trước đây thì công nhân là một nghề giỏi và vô cùng nổi tiếng, nhưng bây giờ công nhân không còn được coi trọng nữa, nhiều xí nghiệp quốc doanh cũng không, tất cả đều ngày càng sa sút. Mười mấy năm trôi qua, nhà xuất bản của Bảo Châu đã nhanh chóng trở thành nhà xuất bản tài liệu giáo dục lớn nhất ở Trung Quốc, mặc dù từ đó đến nay, lĩnh vực này đã từng có nhiều người cạnh tranh nhau để kiếm tiền, nhưng để phải nói rằng ở đâu làm tốt nhất thì đó chính là công ty của Bảo Châu.
Họ bắt đầu từ rất sớm, đồng thời bọn họ còn có được một nền tảng vững chắc và ngay từ đầu họ đã chỉ dựa vào các nguồn lực của riêng mình.
Và bây giờ các nguồn lực đang không ngừng được tích lũy, đến nỗi những người khác gần như không có cơ hội để vượt qua họ. Cho dù có là ngành bản thân mình muốn làm nhất thì cho đến cuối cùng cũng vẫn cần phải tích lũy kiến thức và kinh nghiệm.
Các lớp học có mức học phí cao không ai sánh kịp, bây giờ đã bắt đầu phát triển ở một số thành phố ở Bắc Kinh và Thượng Hải. Ngoài các khóa học dành cho học sinh tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông ở một số thành phố lớn ra thì họ còn mở thêm các lớp học dạy về piano và khiêu vũ, những môn học này cũng đang dần được phổ biến rộng rãi.
Sự phát triển của Bảo Châu luôn luôn ổn định như vậy, nhưng trong lĩnh vực này để đạt được hiệu quả tối ưu thì gần như đồng nghĩa với việc Trác Tuyệt phải là cơ sở giáo dục 'huy chương vàng, Bảo Châu đương nhiên là kiếm được đầy tiền.
1082 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận